Nghe được lời này, mọi người đều sửng sốt một lúc.
Vương Hà dường như mới phản ứng lại"À, tôi nhớ ra rồi, cháu là một trong hai đứa trẻ được Tống Ngôn Chi nhận nuôi đúng không?"
"Nhận nuôi?" Lưu Vân cũng kinh ngạc.
Cô ta và Tống Ngôn Chi chỉ mới quen biết nhau ở trường, ở bên ngoài chưa từng tiếp xúc.
Cô ta cũng không có ấn tượng gì đối với người này.
Không ngờ cô lại nhận nuôi hai đứa trẻ.
Cô còn trẻ như vậy, là có vấn đề gì sao?
Nếu không, gia đình bình thường sẽ không vô cớ nhận con nuôi, trừ khi là không thể sinh con.
Nhưng cô ta nhớ rõ, Tống Ngôn Chi có một đứa con trai.
Vương Hà thấy mọi người còn chưa rõ ràng tình hình, lập tức nhiệt tình kể chuyện.
Trong lời nói còn thêm mắm thêm muối, sợ người khác không biết chồng Tống Ngôn Chi đưa hai đứa trẻ về cho cô nuôi.
Cô ta còn thần thần bí bí nói: “Tôi nghe nói hai đứa trẻ này còn được bà nội cưng chiều hơn cả con ruột của cô ấy. Có người nói hai đứa trẻ này có thể là con riêng của chồng cô ấy nuôi ở bên ngoài, sợ người khác biết sẽ chê cười nên mới nói với bên ngoài là nhận nuôi.”
Mọi người đều kinh ngạc: “Thật hay giả, loại chuyện này không thể nói năng lung tung được đâu.”
“Còn có thể là giả sao? Sau khi kết hôn chồng cô ấy đã đi tới quân khu phía Tây, đi ròng rã suốt năm năm, hai người bọn họ căn bản không có tình cảm. Trở về ở cạnh nhau cũng không được mấy nghe, nghe nói anh ta lại đi làm. Bình thường thời gian gặp mặt còn ít hơn cả chúng ta, theo lý mà nói, chồng đã nhiều năm không về nhà, khi về nhất định phải ở bên cạnh vợ con trước, nhưng anh ta một chút rung động cũng không có, có lẽ đã sớm nuôi người ở bên ngoài rồi.”
"Nhưng dù thế nào đi nữa, cũng là người lớn sai. Trẻ con thì biết gì? Cô ta lại không dẫn theo đứa trẻ này đi chơi, đúng là quá nhỏ mọn."
Lưu Vân giả vờ thở dài.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)