Còn nhỏ như vậy mà đã thích nói dối, thật sự là quá đáng sợ.
Giáo viên mỹ thuật sắc mặt tối sầm lại, muốn trách móc nhưng lại không biết phải nói sao.
Lúc nãy ngồi trên xe ông ta nghe nói đứa trẻ này có thể là con của tiểu tam, trong lòng đã cảm thấy rất bất an nên mới vội vàng nhờ cô giáo Tống giải thích rõ ràng.
Lúc đó ông ấy còn cảm thấy có chút đáng thương, dù sao trẻ con cũng không có tội.
Nhưng bây giờ xem ra người đáng thương chắc chắn có chỗ đáng hận.
Người lớn trong nhà không biết chuyện này, ông ấy cũng không thể tính toán chi li với một đứa trẻ, chỉ thở dài nói: "Cô giáo Tống, xin lỗi đã gây thêm phiền phức cho cô."
Tống Ngôn Chi lắc đầu: "Ông cũng không biết, tôi không trách ông. Đợi lát nữa chúng tôi sẽ đưa đứa trẻ trở về."
Giáo viên mỹ thuật gật đầu cảm ơn rồi vội vàng lôi kéo cháu trai của mình đi.
Bùi Điềm Điềm đứng ở bên cạnh, khuôn mặt nhỏ tái nhợt, không biết phải làm gì bây giờ.
Cô bé cũng là quá bốc đồng, sau khi nghe nói Tiểu Bảo có thể đi liên hoan, trong lòng vô cùng muốn đến xem liên hoan là như thế nào. Hơn nữa, cô bé trong lớp học của Tiểu Bảo rất xinh đẹp, nghe nói nhà cô bé ấy cũng rất giàu có, nói không chừng còn có thể kết bạn với cô bé ấy.
Bùi Điềm Điềm không ngốc, từ khi còn nhỏ đã trải qua rất nhiều khó khăn, cô bé biết rất rõ hoàn cảnh nào thì có thể gặp gỡ những người như thế nào.
Nếu Bùi Điềm Điềm chào hỏi cô bé ấy ở trường, chủ động kết bạn, cô bé ấy có thể coi thường mình, cho rằng mình đang cố gắng lấy lòng.
Nhưng nếu tham gia buổi tiệc này giống như cô bé ấy thì cô bé ấy chắc chắn sẽ nghĩ rằng mình cũng giống đối phương, sẽ không ghét bỏ mình.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Bùi Điềm Điềm càng trở nên kiên định, hai mắt đỏ hoe, giả vờ tỏ vẻ đáng thương: “Dì Tống, chú Bùi, cháu biết mình sai rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



