Tiểu Bàn ngơ ngác khụt khịt mũi, cậu từng nói như thế à?
Nhưng đối diện là đôi mắt to xinh đẹp của Bùi Điềm Điềm, cậu bé chỉ có thể thật thà gật đầu.
Tống Ngôn Chi vừa đến văn phòng, đã nghe thấy giọng nói tức giận của chủ nhiệm.
"Hôm qua là ai quét dọn vệ sinh? Tại sao rác trong văn phòng của tôi không được dọn?"
Tống Ngôn Chi đi vào, nhìn thấy cô giáo Từ sắc mặt khó coi đứng lên: "Là... tôi và cô giáo Vương."
Lúc này Vương Hà vẫn chưa tới, chỉ có một mình cô ấy bị mắng.
"Cô giáo Vương vẫn chưa tới."
"Được rồi, cô nói cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì, tại sao rác không được dọn? Lời tôi nói ngày hôm qua chỉ như gió thoảng bên tai thôi phải không?"
"Đừng nghĩ rằng các cô là giáo viên thì coi mình là quan trọng. Dọn dẹp nơi làm việc của mình là chuyện đương nhiên, sao còn phải để tôi nhìn chằm chằm giống như trẻ con, các cô mới chịu làm nghiêm túc? Các cô đều lười biếng như vậy thì làm sao làm gương cho học sinh được?"
Cô giáo Từ đỏ bừng mặt mũi: “Hôm qua bởi vì tôi phải đi đón con nên đã để lại văn phòng chủ nhiệm cho cô giáo Vương dọn, lúc đó cô ấy bị đau bụng, tôi còn để lại giấy nhắn cho cô ấy, tôi không biết...”
Lúc này Vương Hà đúng lúc đi đến, nghe cô ấy nói như vậy thì lập tức nói: "Cô giáo Từ, cô đừng có ngậm máu phun người. Hôm qua khi tôi quay lại, cô đã rời đi từ lâu, chưa hề quét dọn sạch sẽ. Là tôi quét dọn hết văn phòng một lượt, tôi không ngờ cô thậm chí còn không dọn dẹp trong văn phòng chủ nhiệm.”
Cô giáo Từ lập tức trợn to mắt.
Rõ ràng hôm qua Vương Hà lấy cớ đi vệ sinh mãi không thấy quay lại.
Toàn bộ văn phòng đều do cô ấy dọn dẹp.
Tuy rằng cô giáo Từ không muốn đắc tội với người khác nhưng cũng không muốn ôm hết công việc, dù lúc đó rất không vui nhưng cũng chỉ chừa lại văn phòng chủ nhiệm cho cô giáo Vương dọn dẹp, còn viết một tờ giấy lên bàn để nhắc nhở cô ta, sao cô ta có thể không nhìn thấy.
Rõ ràng là cô ta cố ý không dọn dẹp, hại mình bị mắng, bây giờ còn cắn ngược lại mình.
Cô giáo Từ khuôn mặt tràn đầy phẫn nộ.
“Được rồi, chút chuyện này cũng có thể ầm ĩ lên được, các cô đã bao nhiêu tuổi, không ngại mất mặt à? Ngày hôm nay tôi tiếp tục giao việc dọn dẹp cho hai người, lúc nào quét dọn sạch sẽ mới đổi sang người khác.”
Chủ nhiệm nói xong, không để ý hai người bọn họ nữa, đi vào văn phòng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)