Tống Ngôn Chi liền đi tới: "Sao anh lại đến đây?"
"Anh vừa đi xem tình hình của Tiểu Hải, từ bên kia tiện đường qua đây đón hai mẹ con em." Bùi Duật Sâm đưa tay đẩy xe đạp của cô ấy.
Tống Ngôn Chi hỏi: “Anh đã nói chuyện của em trai chưa?"
Bùi Duật Sâm lên tiếng, gật đầu: "Anh đã nói rồi, mẹ anh không đồng ý."
Khuôn mặt anh có chút mỉa mai: "Thôi bỏ đi, những chuyện như thế sau này bớt can thiệp vào."
Tống Ngôn Chi suy nghĩ thấy cũng phải, nếu như không phải hàng xóm trực tiếp tới nhà hỏi thăm, cô cũng không muốn dính dáng đến chuyện này.
Dù sao cũng không tiện làm mất lòng người ta, giúp đỡ hỏi thăm một chút cũng không sao.
Vương Diễm Mai đã không đồng ý thì bỏ đi.
Bùi Duật Sâm tỉnh táo lại, đột nhiên cười một tiếng, nói: "Được."
Cả nhà đi đến một cửa hàng quần áo nam.
Bùi Duật Sâm quanh năm suốt tháng rất ít khi mua quần áo, một bộ đồ có thể mặc trong thời gian dài.
Lại thêm anh phải thường xuyên đi liên hoan ở chỗ làm, cho nên Tống Ngôn Chi cảm thấy muốn mua thì phải mua đồ thực dụng một chút.
Đàn ông trong thành phố đều thích mua vest, mặc dù đắt tiền nhưng rất được ưa chuộng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

