Bối Thanh Hoan thì lại chẳng bận tâm. Những năm qua sự ra đi của bố đã khiến cô nhìn thấu được thói đời nóng lạnh, những ngày tháng về nông thôn cắm đội lại càng nếm trải đủ mọi đắng cay.
Vào lúc cô cần sự quan tâm nhất, người vị hôn phu lớn lên cùng nhau từ thuở bé là Tần Chính Hoa gần như chẳng bao giờ xuất hiện, thư từ cũng cực kỳ thưa thớt. Cho nên dù ở cái tuổi thiếu nữ mới biết yêu cô từng có chút ảo tưởng về Tần Chính Hoa thì giờ đây thứ tình cảm ấy cũng đã nguội lạnh từ lâu rồi.
Lúc này thấy mẹ không vui, cô lập tức lên tiếng an ủi: "Mẹ, con cũng chỉ nói buột miệng thế thôi, mẹ đừng giận. Có khi không phải đâu, mà từ hôn hay không thì tùy bọn họ thôi. Bây giờ chính sách nhà nước khác xưa rồi, nghe bảo thanh niên tri thức về thành không tìm được việc làm thì có thể tự mở hợp tác xã gì đó. Con vẫn còn nghề châm cứu ông ngoại truyền lại cơ mà, cùng lắm thì con ra ủy ban phường xin phép, mở một phòng châm cứu quanh đây cũng được."
Hợp tác xã thanh niên tri thức cái gì chứ, chẳng phải là làm hộ kinh doanh cá thể như người ta hay nói sao, nếu làm cái nghề đó thật, nhà họ Tần lại càng khinh thường cho mà xem!
Trong lòng Yến Quế Phương không vui, bà không đáp lời, chuyển mắt nhìn mâm cơm trên bàn mà thẫn thờ. Vì Mai Tố Cầm báo hôm nay sẽ đến, bà còn đặc biệt bảo Bối Thanh Hoan xào hai món, một đĩa trứng xào cà chua, một đĩa thịt kho tàu.
Dù bây giờ phiếu mua thịt không còn khan hiếm như trước nhưng nhà bà chỉ có mỗi bà là sức lao động yếu ớt, tiền lương hàng tháng eo hẹp, hiếm hoi lắm mới có bữa cơm nhiều thịt thế này. Giờ lại phải mang ra đãi kẻ hám danh Mai Tố Cầm, nghĩ mà uất ức!
Yến Quế Phương liền dặn dò Bối Thanh Hoan: "Con cất đĩa thịt kho tàu đi, không cho Mai Tố Cầm ăn nữa. Kẻo bà ta lại tưởng nhà mình đang cố lấy lòng, bám víu nhà họ..."
Yến Quế Phương ở trong nhà quýnh quáng: "Nhanh lên, cất đồ ăn đi rồi hẵng mở cửa!"
Bối Thanh Hoan nhanh tay lẹ mắt bê hai đĩa thức ăn vào bếp. Cô vừa quay ra mở cửa đã đối diện với khuôn mặt của Mai Tố Cầm. Người phụ nữ bốn mươi tuổi sống mấy năm nay trong sung sướng, tóc uốn xoăn, hai cục hồng hồng trên gò má không rõ là thoa phấn hay gì, thoạt nhìn cũng khá trẻ trung.
Chỉ có đôi mắt kia là vẫn y như năm năm trước, ánh nhìn sắc lẹm hình tam giác, lộ ra vẻ tính toán chi li. Bối Thanh Hoan đã đoán trước bà ta đến để từ hôn nên trên mặt cũng chẳng có mấy ý cười, nhàn nhạt chào một tiếng: "Dì Mai đến rồi, mời dì vào nhà."
Mai Tố Cầm cũng đang đánh giá Bối Thanh Hoan. Con ranh này năm nay chắc cũng hai mươi mốt rồi nhỉ? Nếu ở lại thành phố thì tuổi này là đang độ chưng diện sành điệu lắm đây! Giống như con gái bà ta, ngày nào cũng chỉ chăm chăm xem mốt gì mặc nấy, ăn diện như một con bướm hoa. Tiếc thay Bối Thanh Hoan ở quê tận năm năm mới về, lúc này đang mặc một bộ quần áo sơ mi sờn cũ, trông hệt như người nhà quê, vừa đen vừa phèn. Nhưng mà...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
