[Nể mặt tiền bạc và quả thận, tính ra vụ này vẫn còn hời chán.]
Mai Tố Cầm thầm tính toán trong lòng, liền kéo tay Bối Thanh Hoan, mặt mày tươi rói ra vẻ vô cùng thân thiết: "Hoan Hoan, thành thiếu nữ bự rồi nha, cháu về sao không sang nhà dì chơi?"
Bối Thanh Hoan lại ngó nghiêng xung quanh. Lúc nãy cô hình như nghe thấy một câu gì mà "nể mặt tiền", "cái gì đó", nghe rất giống giọng của Mai Tố Cầm. Nhưng Mai Tố Cầm đang nắm tay cô giả vờ thân thiết cơ mà, rõ ràng không phải bà ta đang mở miệng nói.
Thật kỳ lạ.
Bối Thanh Hoan nhẹ nhàng rút tay ra: "Dì Mai vào nhà nói chuyện đi ạ, hai mẹ con cháu vẫn chưa ăn cơm, đợi mọi người bàn chuyện xong thì mẹ con cháu ăn."
Cho nên xin dì đừng vòng vo vô ích nữa. Bối Thanh Hoan cảm thấy dù sao cũng sắp từ hôn rồi, cô chẳng sợ Mai Tố Cầm nghe ra hàm ý đuổi khéo trong câu nói của mình, dứt lời liền đi thẳng vào trong. Nào ngờ sau lưng lại truyền đến một câu: [Vẫn cái tính bốc đồng y như xưa, có gì cũng viết hết lên mặt, ngu muốn chết, để xem sau này tao trị mày thế nào!]
Trong nhà.
Yến Quế Phương đã nghe thấy giọng của Mai Tố Cầm nhưng bà không vội chào hỏi ngay mà ngồi bên cạnh chiếc bàn ăn nhỏ, nhàn nhạt nhìn người đang đứng ngoài cửa. Mai Tố Cầm cũng chẳng buồn gặng hỏi Bối Thanh Hoan nữa, cười tủm tỉm bước vào: "Ây da, bà thông gia, xem tôi bận rộn chưa kìa, mấy ngày rồi không đến thăm bà. Tay bà bị sao thế này?"
Yến Quế Phương cười khẩy trong lòng, ha ha, mấy năm trời không thèm bước chân vào nhà thông gia lấy một bước, thế mà dám mở miệng bảo là mấy ngày không gặp. Bà là cái túi lưới hay sao mà giỏi diễn thế! Nhưng Yến Quế Phương dẫu sao cũng là người có tuổi, trầm tĩnh hơn Bối Thanh Hoan nhiều.
Dù trong lòng không vui, bà vẫn khách sáo với Mai Tố Cầm vài câu rồi mới bắt đầu mỉa mai: "Đúng là mấy ngày không gặp, bà là phu nhân Phó quản đốc mà, cuộc sống tất nhiên là sung sướng hơn tôi rồi. Chúng tôi sống một ngày dài như một năm, còn bà thì sống một năm trôi nhanh như một ngày, thảo nào trông trẻ trung thế."
Mai Tố Cầm cứ như không nghe ra những lời chua ngoa ấy tự động tìm chỗ ngồi xuống, nụ cười còn giả trân hơn cả lúc mới bước vào: "Ha ha ha, bà xem bà kìa, cứ thích chê cười tôi. Tôi dạo này bận chạy vạy lo công việc cho thằng Chính Hoa nên mới không đến thăm hai mẹ con được, nhưng giờ công việc của nó đã ổn định rồi, tôi phải lập tức sang đây bàn chuyện cưới xin của hai đứa. Lớn cả rồi, đến tuổi dựng vợ gả chồng rồi."
Yến Quế Phương sững sờ. Không nhịn được mà đưa mắt nhìn Bối Thanh Hoan. Bối Thanh Hoan cũng ngớ người. Chậc, hóa ra không phải đến để từ hôn. Vậy cái thái độ coi như không thấy cô hôm trước là ý gì?
Chưa đợi Bối Thanh Hoan nghĩ thông suốt, Mai Tố Cầm đã lại liến thoắng: "Quế Phương này, hai nhà chúng ta cũng là chỗ quen biết bao nhiêu năm nay rồi, tôi cũng không vòng vo nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
