Mùa hè năm 1980. Hải Thành.
Trời âm u xám xịt rõ ràng mới năm giờ chiều mà trông cứ như đã tối mịt. Phía xa xa một tia chớp xẹt qua, trong gió thoang thoảng mùi ngai ngái của hơi nước.
Bối Thanh Hoan nghe tiếng gió rít gào bên ngoài vội vàng đi đóng cửa sổ lại, xoay người hỏi mẹ mình là Yến Quế Phương: "Mẹ, dì Mai có nói hôm nay đến nhà mình làm gì không? Trời sắp đổ mưa to rồi, con đoán chắc dì ấy không tới nữa đâu nhỉ?"
Yến Quế Phương với một bên tay còn đang nẹp bột treo trên cổ, lúc này cũng nhìn ra ngoài cau mày nói: "Bà ấy không nói. Mẹ nghĩ chắc là đến bàn chuyện cưới xin của con và Tần Chính Hoa chăng? Dù sao hai đứa cũng đến tuổi này rồi, bà ấy làm mẹ chồng tương lai mà không ra mặt bàn bạc thì cũng chẳng coi sao được."
Bối Thanh Hoan sững sờ một thoáng, rồi lập tức cười khẩy khinh bỉ: "Con thấy đến bàn chuyện từ hôn thì có! Lần trước gặp con trên phố, dì ta còn giả vờ như không thấy, quay ngắt đầu bỏ đi cơ mà!"
"Sao bà ta có thể làm ra cái trò đó cơ chứ?" Yến Quế Phương nhíu mày. Ngừng một lát, bà tức tối tuôn ra một tràng: "Muốn từ hôn thì từ hôn nhanh đi! Bây giờ cả nhà họ đều là công nhân rồi, oai phong lắm cơ! Tần Chính Hoa vừa về thành phố, Mai Tố Cầm đã nhờ vả quan hệ xin cho nó vào làm ở cung tiêu xã, oách quá mà, chướng mắt nhà chúng ta cũng chẳng có gì lạ. Nhưng nếu muốn từ hôn thật thì đó là chuyện thanh xuân lỡ dở bao năm qua của con, nhà họ phải cho nhà ta một lời giải thích đàng hoàng, nếu không mẹ sẽ làm ầm lên tận phòng quản lý xưởng! Hồi đó vợ chồng họ vào được xưởng 3508 cũng là nhờ nể mặt bố con. Tần Đại Cương lên được chức Phó quản đốc chẳng phải cũng nhờ bố con cất nhắc bao năm hay sao. Giờ bố con mới mất có mấy năm, họ đã trở mặt như thế! Nói thật nếu không phải do ông nội con định ra mối hôn sự từ bé này, mẹ đây có thèm để mắt tới nhà họ Tần đâu! Cả nhà rặt một lũ hám danh hám lợi!"
3508 là nhà máy chuyên sản xuất quân phục và trang thiết bị đặc chủng. Dù là mười năm trước hay bây giờ, phúc lợi đều cực kỳ tốt, muốn vào làm không hề dễ dàng.
Năm xưa may nhờ có bố của Bối Thanh Hoan làm Quản đốc xưởng giới thiệu, vợ chồng nhà họ Tần mới được vào làm cùng nhau. Nhưng thật không may bố của Bối Thanh Hoan đã qua đời vì bạo bệnh từ chín năm trước.
Sức khỏe Yến Quế Phương không được tốt, thường xuyên đau ốm, chỉ có thể làm những công việc nhẹ nhàng có cũng được mà không có cũng chẳng sao ở xưởng 3508, lương bổng rất thấp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
