Cảm giác dần hồi phục.
Du Tiểu Dã há to miệng thở dốc, ngửi thấy trong không khí có lẫn mùi bùn đất ngai ngái... Chẳng phải đang ở trên biển sao, sao lại có mùi bùn đất?
Cô theo bản năng mở mắt ra, ngồi bật dậy, nhìn ngó xung quanh rồi chết sững. Cô cứ tưởng mình rốt cuộc đã được cứu.
Thế nhưng khi mở mắt ra, đập vào mắt cô không phải là biển xanh cát trắng mà là một vùng bình nguyên bao la bát ngát. Băng tuyết trên bình nguyên vừa mới tan, mặt đất lầy lội, phóng tầm mắt ra xa chỉ thấy một màu xám xịt.
Điểm xuyết trên bình nguyên là một vài ngôi nhà thấp lè tè. Đó là những ngôi nhà tranh vách đất, được bao quanh bởi hàng rào phên giậu, trông vô cùng cũ kỹ và lạc hậu.
Còn phía sau cô là một toa xe lửa kín mít mà cô chưa từng thấy bao giờ. Nó giống xe lửa nhưng không có cửa sổ, kiểu toa chở hàng bịt kín hoàn toàn. Bên cạnh đường ray có mấy gian nhà ngói gạch. Trên bức tường gạch màu xám xanh có sơn bảy chữ lớn "Ga tàu hỏa Nam huyện Mật Sơn". Chữ viết đã bong tróc, có vẻ đã qua nhiều năm tháng.
Du Tiểu Dã hoàn toàn hóa đá. Đờ mờ! Cô thế này là... xuyên không rồi sao?
Nhìn lại bản thân, cô đang mặc một chiếc áo bông lớn cài khuy chéo, nền đỏ điểm xuyết hoa nhí, mặc chiếc quần bông cũ rộng thùng thình, chân đi đôi giày vải bông kiểu cũ. Trên đầu còn quấn một chiếc khăn hoa, hai bím tóc tết thò ra ngoài khăn, buông thõng trước ngực.
Cái điệu bộ quê mùa rặt này, tuyệt đối không phải là cô! Đầu chợt đau nhói, ký ức ùn ùn kéo về.
Cô nhận ra cơ thể này cũng tên là Du Tiểu Dã, theo gia đình di cư từ quê nhà ở tỉnh Đông Dương lên Bắc Đại Hoang, đi ròng rã suốt tám ngày tám đêm trên đường.
Ở chặng đường cuối cùng cô bị lạc mất người nhà rồi bị dòng người chen lấn xô đẩy, ép lên một toa xe chở hàng kín mít.
Trong khoang xe ngột ngạt không một khe hở, cô không được ăn uống gì, vừa đói vừa khát, khổ sở chịu đựng suốt một ngày trời mới đến được nhà ga.
Nhưng sau khi xuống xe vì kiệt sức nên cô bị đám đông chen chúc xô ngã, dẫn đến sự cố giẫm đạp.
Nguyên chủ cứ thế bị giẫm đến chết.
Sau khi nguyên chủ chết, Du Tiểu Dã ở thế kỷ 21 vừa vùi thây dưới đáy biển đã xuyên không tới, khiến cơ thể này hồi sinh tại chỗ.
Khoan đã cả nhà di cư đến Bắc Đại Hoang?
"..."
Não Du Tiểu Dã "đứng hình" mất một giây.
Trời đất ơi!
Cô cứ tưởng Du Tiểu Dã trong sách đã chết rồi thì mình tuyệt đối không có khả năng xuyên không vào nữa.
Kết quả là cô lại xuyên thẳng đến đúng cái ngày nguyên chủ chết vì tai nạn!
Vậy còn ba mẹ của cô thì sao?
Ba mẹ gặp nạn cùng cô, hơn nữa ba mẹ của nguyên chủ trong sách lại trùng tên trùng họ với ba mẹ cô, liệu họ có cùng xuyên qua đây không?
Du Tiểu Dã vội vàng bò dậy, đưa mắt nhìn quanh.
Xung quanh vẫn còn không ít người qua lại, ai nấy đều mặc áo bông dày cộm, đội mũ bông, vai gánh tay xách, trên người treo lỉnh kỉnh đủ thứ hành lý.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)