Ánh mắt cô rà soát trong đám đông, chợt thấy cách đó không xa có một nhóm bốn người đang đi tới không nhanh không chậm, vừa đi vừa dáo dác nhìn quanh như đang tìm kiếm thứ gì.
Mẹ thì xách hai cái giỏ tre tròn đựng đồ đầy ắp, bên trên đậy bằng hai mảnh giẻ rách.
Anh cả Du Đại Dã gánh một đòn gánh trên vai, hai đầu buộc hai cái thùng gỗ lớn, bên trong chứa đầy đồ đạc lặt vặt.
Anh hai thì đeo hai tay nải lớn bằng vải xanh, bên trong nhét chăn bông và quần áo.
Cả bốn người đầu bù tóc rối, mặt mũi lem luốc, trông giống hệt như gia đình bốn người của Tế Công đang đi ăn mày. Lại cũng na ná phiên bản "hàng nhái" của bốn thầy trò Đường Tăng đi Tây Thiên thỉnh kinh.
Mẹ kiếp, cái cảnh tượng nghèo rớt mồng tơi này nhìn tận mắt còn sống động hơn trong sách miêu tả nhiều!
Cõi lòng Du Tiểu Dã chợt lạnh ngắt.
Nhưng cứ nghĩ đến việc có thể ba mẹ cũng xuyên không tới đây cùng mình, cô lại lập tức vui vẻ trở lại.
Du Tiểu Dã lê đôi chân vừa mỏi nhừ vừa nặng trĩu, chạy ào về phía họ: "Ba ơi, mẹ ơi!"
Tốt quá rồi, mình và ba mẹ cùng xuyên không rồi!
Cô cứ tưởng ba mẹ chắc chắn sẽ ôm chầm lấy mình mà khóc lóc một trận. Thế nhưng, chưa kịp chạy đến nơi, mẹ Từ Anh đã sa sầm mặt mũi, chửi xối xả: "Cái con ranh chết tiệt này, mày chạy đi chết ở xó nào thế hả? Sao không bám sát lấy bọn tao, lỡ mà đi lạc bị bọn buôn người bán vào xó thỉnh lũng sâu nào đó thì cứ ở đấy mà khóc nhé!"
"?"
Đệch!
Đây không phải là mẹ ruột của cô!
Nhưng Du Tiểu Dã lướt qua một suy nghĩ, biết đâu mẹ ruột của cô đã xuyên vào bà già này rồi, chỉ là đang cố tình diễn nét ác độc để giữ đúng thiết lập nhân vật thì sao?
Mặc kệ, cứ phải đối ám hiệu để kiểm tra hàng thật hàng giả đã!
Du Tiểu Dã chạy đến trước mặt đôi vợ chồng cực phẩm kia, cố tình hỏi: "Ba, mẹ, nãy giờ hai người đi đâu thế, con vừa lên chuyến xe số 678 đấy, 678!"
678, điểm thi đại học của cô đó!
Ba mẹ còn bảo sẽ đem cái con số vẻ vang này đi đóng khung treo đầu giường, mỗi ngày ngắm nhìn cho vui vẻ, thư thái tâm hồn cơ mà.
Cho nên nếu ba mẹ cô thật sự xuyên qua đây, chắc chắn họ sẽ hiểu được ý nghĩa đặc biệt của con số này!
Nhưng mà bà già Từ Anh căn bản không hề dừng lại, lại mắng xối xả:
"Ai quản ranh con nhà mày ngồi chuyến xe số mấy, mày không đi lạc đã tính là mạng lớn rồi!"
Xong rồi, tan vỡ rồi.
Bà già độc ác này quả thực không phải mẹ ruột của cô!!
Ba mẹ mà cô yêu thương nhất thật sự không xuyên không đến đây cùng cô.
Trời ơi đất hỡi, thật sự chỉ có một mình cô rơi vào ổ cực phẩm rồi!
Mặc kệ đi, cứ để tôi chết một lát đã.
Du Tiểu Dã hoa mắt, á một tiếng, ngất lịm đi.
"Hả? Hả? Hả?"
Du Gia Huy, Từ Anh, Du Đại Dã, Du Nhị Dã thấy cô ngã đùng ra đất không dậy nổi, liên miệng kêu lên kinh ngạc, nhưng lại không có ai tiến lên đỡ lấy, mặc kệ cô ngã lăn ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)