Du Tiểu Dã nhe răng, gượng ép "hợp tác" một hồi nhưng trong lòng lại đang buồn rầu, làm sao đây, lỡ như xảy ra chuyện gì trên biển, mở mắt ra hai người họ lại xuyên thành đôi vợ chồng cực phẩm thập niên 70 thì tính sao?
Thật ra cô không lo cho ba lắm. Ba cô vốn xuất thân từ nông thôn, từ nhỏ đã mồ côi mẹ, nhà lại nghèo, cuộc sống còn đắng hơn cả mướp đắng. Sau này nhờ vào sự chăm chỉ nỗ lực thi đỗ đại học, ông mới thay đổi được số phận. Khả năng thích nghi của ông cực kỳ tốt nên cô không lo cho ba.
Chỉ là mẹ cô là một cô tiểu thư thành phố chính hiệu, là đứa trẻ lớn lên trong hũ mật. Hồi nhỏ thì được ba mẹ cưng chiều, lớn lên thì được anh trai cưng chiều, lấy chồng thì được chồng cưng chiều, sinh con xong lại được con gái cưng chiều. Cả đời mẹ cô xuôi chèo mát mái, chưa từng nếm mùi gian khổ, cũng chưa từng chịu uất ức gì lớn lao.
Một người như vậy, nếu thật sự xuyên về thập niên 70 với điều kiện thiếu thốn, cái gì cũng lạc hậu, lại còn trở thành mụ đàn bà chanh chua già nua, xấu xí, nghèo hèn, độc ác như trong sách thì rất có thể sẽ chẳng sống nổi qua một tập.
Du Tiểu Dã đang rầu rĩ thì ba cô bỗng kêu lên: "Mau nhìn kìa, phía trước là cái gì thế?"
Du Tiểu Dã vốn đã đang nơm nớp lo sợ, nghe tiếng ba gọi liền giật mình thon thót, vội vàng nhìn về phía trước. Chỉ thấy trên mặt biển cách du thuyền không xa, dường như có một thứ gì đó hình vòng xoáy.
Ba mẹ vừa mới tròng xong phao bơi thì du thuyền nghiêng hẳn sang một bên, đột ngột tăng tốc trượt về phía vòng xoáy kia. Cả nhà ba người ngã nhào trên boong tàu.
"Á!" Mẹ cô hét lên thất thanh. Ba bò đến bên cạnh, ôm lấy mẹ an ủi: "Vợ ơi, đừng sợ!"
Giọng mẹ cô đã run rẩy vì hoảng sợ: "Chồng ơi, chúng ta có mệnh hệ gì không?"
Ba cô rơm rớm nước mắt nói: "Dù có chuyện gì xảy ra, ít nhất nhà ba người chúng ta vẫn ở bên nhau. Chỉ tiếc cho Tiểu Dã, uổng công thi đỗ đại học!"
Du Tiểu Dã cố gắng bò đến bên ba mẹ, ôm chầm lấy họ, hét lớn: "Ba, mẹ, đừng hoảng, có thể là hai người sắp xuyên không đấy!"
"Cục cưng, con nói cái gì cơ, xuyên không?"
"Đúng vậy, hai người có thể sẽ xuyên về thập niên 70, hai người làm được mà!"
Lời còn chưa dứt biển xanh mênh mông đã ập thẳng vào mặt. Cái vòng xoáy trông có vẻ tĩnh lặng ấy đã tàn nhẫn hút trọn cả chiếc du thuyền và gia đình ba người vào trong.
Dưới đáy biển tối tăm, lạnh lẽo. Ngực Du Tiểu Dã tức nghẹn, cảm giác như sắp nổ tung. Cô theo bản năng há miệng muốn thở, nhưng vừa mở miệng đã nuốt trọn một ngụm nước biển mặn chát, lạnh buốt.
Nỗi đau đớn tột cùng khiến cô tỉnh táo một cách bất thường. Cả người như bị vô số mũi nhọn đâm châm chích. Cô không ngờ mình lại chết một cách đau đớn như vậy, ở độ tuổi mười tám đẹp đẽ nhất, cứ thế vùi thây dưới đáy biển...
Trước khi chìm vào hôn mê cô chợt nhớ ra một chuyện, xong đời rồi! Cô vẫn chưa kịp kể cốt truyện cho ba mẹ nghe!
...
Trôi qua rất lâu, rất lâu. Phù!
Không khí lạnh buốt xộc thẳng vào khoang mũi, khiến mũi cô đau nhói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)