Lấy độc trị độc, dùng chính cách của người khác để đối phó với họ.
Hạ Uyển Phong còn vận dụng chiêu của Vương Quế Lan một cách cao tay hơn nữa.
Đến nỗi Vương Quế Lan cũng không khóc nổi, ú ớ mãi mà không tìm lại được giọng.
Phương Lệ Quyên xắn tay áo, cầm ngay cái xẻng dựa vào tường rồi xông thẳng đến chỗ ở của Hạ Xuân Hoa.
Mấy người cố kéo lại mà không được, bà cứ thế hùng hổ tiến đến khu tập thể thanh niên trí thức.
Lúc đó, Phùng Tự Thành đang bổ củi, thấy cả đoàn người kéo tới rầm rộ, lưỡi rìu của anh ta cũng chệch sang một bên.
“Sao đông đúc thế này? Có chuyện gì xảy ra à?”
Phương Lệ Quyên tức giận hỏi, “Hạ Xuân Hoa đâu?”
Phùng Tự Thành chỉ tay về phía phòng của Tống Thanh Phong, “Vừa về, đang ở trong phòng.”
Phương Lệ Quyên liền đạp mạnh cánh cửa, “Hạ Xuân Hoa!”
Hạ Xuân Hoa lúc đó đang rót nước nóng cho Tống Thanh Phong, tay run lên, nước đổ hết lên bàn, suýt nữa còn làm bỏng cô.
Nhìn thấy Phương Lệ Quyên cầm xẻng trong tay, những lời khó nghe định nói ra đều nghẹn lại.
“Mấy người định làm gì? Định đánh người à?”
“Bớt nói nhảm đi, hôm nay tôi tới đây là để tính sổ vụ cô ném gạch vỡ cửa nhà tôi!”
“Đầu của Lai Phúc bị cô làm vỡ, Tiểu Ngũ cũng bị cô dọa đến ngất xỉu. Cô nói xem, chuyện này tính sao đây?”
“Nếu cô không cho tôi một câu trả lời thỏa đáng, tôi sẽ đập nát nhà cô!”
Hạ Xuân Hoa trong lòng hoang mang nhưng cũng thấy hả hê, không ngờ cô ném chuẩn như vậy, không chỉ đập vỡ cửa sổ mà còn đập trúng người. Đáng đời!
Cô nhất quyết không thừa nhận, “Bác Phương, bác nói thế là oan cho tôi. Tôi ném gạch vỡ cửa sổ nhà bác bao giờ? Tôi làm gì mà bác thấy?”
“Bác gái, con chỉ là một cô gái nhỏ, bác dẫn người đến nhà con thế này là bắt nạt con rồi. Hàng xóm láng giềng sống với nhau bao năm, chị gái con còn là con dâu bác, bác không sợ chị ấy biết mà trách bác sao?”
“Tôi sợ cái gì? Cô ném gạch vỡ cửa sổ nhà tôi, tôi còn sợ cô chắc? Đúng là đồ thần kinh!”
Phương Lệ Quyên đạp đổ cái ghế khiến nó va xuống sàn kêu rầm một tiếng.
Hạ Xuân Hoa sợ đến hét toáng lên, “Nếu bác còn quậy nữa, tôi sẽ đi báo với đội trưởng!”
“Cứ việc! Tôi cũng đang muốn gọi đội trưởng đến đây xử lý, để xem loại phá hoại trật tự như cô sẽ bị phạt thế nào!”
Tống Thanh Phong lúc này còn yếu hơn cả Hạ Xuân Hoa, đêm qua bị đau bụng cả đêm, người mềm nhũn, nói một câu cũng tốn sức.
Anh ta ngồi dậy, thở hổn hển, “Bác Phương, rốt cuộc là muốn thế nào? Có chuyện gì thì nói chuyện, đừng động tay động chân, nói đàng hoàng được không?”
“Anh hỏi vợ anh xem, cô ta có nói đàng hoàng không? Tự nhiên ném gạch vào nhà tôi, nếu không phải Lai Phúc may mắn, không chừng đã bị cô ta đánh chết rồi!”
Phương Lệ Quyên cầm cái xẻng lên, đập hết mọi thứ có thể đập trong phòng.
Mấy người đi cùng định can nhưng lại không dám, cái xẻng của Phương Lệ Quyên cứ quơ loạn lên, suýt chút nữa là đập trúng họ.
“Tôi nói cho cô biết, Hạ Xuân Hoa, sau này tránh xa tôi ra. Gặp cô lần nào, tôi đánh cô lần đó!”
“Và cả mọi người nữa, ai mà dám bắt nạt con tôi, thì nhà họ cũng sẽ có kết cục thế này!”
Hạ Xuân Hoa bị Phương Lệ Quyên hung dữ dọa đến mức ôm đầu co rúm vào góc tường, không dám nhúc nhích.
Phương Lệ Quyên hung hăng bước vào, cũng hung hăng bước ra, trong phòng chỉ còn lại cái giường vẫn còn nguyên vẹn.
Tống Thanh Phong nhìn khắp căn phòng tan hoang, tức giận nói, “Tất cả là do cô gây ra đấy!”
“Không được, chuyện này em nhất định phải báo lên đội trưởng, không thể để yên như thế này được!”
Tống Thanh Phong gọi Hạ Xuân Hoa lại, “Coo còn chưa thấy đủ mất mặt sao?”
Lần trước, vụ điểm công lao đã khiến danh tiếng của anh trong lòng dân làng bị giảm sút. Phương Lệ Quyên là người trong làng, tất nhiên mọi người sẽ đứng về phía bà ấy. Giờ mà Hạ Xuân Hoa qua đó, kiểu gì cũng giống kẻ xấu đi kiện trước, cô chỉ có thể tạm thời nuốt nỗi oan ức này.
Hạ Xuân Hoa trong lòng đầy giận dữ. Đã trọng sinh rồi, tại sao Hạ Uyển Phong vẫn đè đầu cô? Ở nhà cô đến một bát cháo đặc còn chẳng được uống, còn Hạ Uyển Phong thì được ăn thịt!
Chỉ cần Hạ Uyển Phong còn ở đây, cô sẽ không bao giờ có ngày sống yên ổn!
Nếu giữa hai người chỉ có thể tồn tại một, thì người đó nhất định phải là cô!
Hạ Xuân Hoa quyết tâm, trong đầu lập tức nảy ra kế hoạch, chỉ chờ thời cơ thích hợp.
...
Chuyện này nhanh chóng lan truyền khắp nơi, ai nấy bàn tán đủ kiểu. Phương Lệ Quyên không bận tâm họ nói gì. Nếu bà để ý đến những lời đàm tiếu đó, thì đã không thể đứng vững đến giờ.
Tốt nhất là về nhà ăn cơm sớm cho thực tế.
Bà trở về nhà như một vị tướng thắng trận, vào bếp bưng ngay nồi dưa cải hầm bún ra, đặt lên bàn trên giường.
Hơi nóng tỏa ra từ món dưa cải hầm bún phả mùi thơm quyến rũ, đến cả bánh ngô vàng ươm cũng trở nên mềm mại hơn.
Cả nhà quây quần bên bàn, nghe lệnh của Phương Lệ Quyên, tất cả bắt đầu đánh chén món ăn.
Dưa cải giòn sần sật, bún dai dai, thịt heo thơm ngậy, tất cả hoà quyện lại khiến người ta không thể dừng đũa.
Nước canh chua chua mặn mặn ngấm vào bánh ngô, từng miếng từng miếng, ngay cả Lai Phúc, cậu nhóc vốn ăn ít nhất, cũng chén sạch một cái bánh to bằng bàn tay.
Hiếm khi cả nhà được ăn một bữa ngon như vậy, ai cũng no căng bụng, nhưng vẫn còn thòm thèm.
Ăn xong, Lục Tiểu Lục nhìn ra ngoài, “Anh Tư đi đâu rồi? Sao vẫn chưa về?”
“Con còn không biết anh con à, cả ngày lang thang ngoài đường, không cần để ý đâu.”
Hạ Uyển Phong nói, “Trong nồi còn một bát lớn cho cậu ấy, lát nữa cậu ấy về hâm nóng lên là ăn.”
Lai Phúc no quá, nấc cụt liên tục, Phương Lệ Quyên vỗ nhẹ đầu cậu.
“Cháu ngoan của bà, lần này bà đã đòi lại công bằng cho cháu rồi. Nhà Hạ Xuân Hoa bị bà đập tan tành, từ giờ không ai dám bắt nạt cháu nữa đâu.”
“Ai còn dám bắt nạt cháu, cứ nói với bà, bà sẽ tới nhà chúng mà tính sổ!”
Lục Viễn Sơn cũng phụ họa, “Đúng rồi! Con cũng sẽ đi!”
Phương Lệ Quyên đẩy anh ấy xuống, “Đừng nghe bác cháu nói nhảm, chỉ cần bà là đủ rồi.”
Lai Phúc gật đầu thật mạnh, vô cùng nghiêm túc giơ hai ngón tay cái lên, “Bà nội, bà thật lợi hại, bà chính là anh hùng!”
"Trong phim nói rằng anh hùng là người rất tài giỏi, cậu bé lại nghĩ rằng bà nội của cậu mới thực sự lợi hại!
Điều này làm cho Phương Lệ Quyên bật cười vui vẻ.
Lai Phúc biết rằng việc bà nội đối xử tốt với mình không thể làm cho tất cả mọi người ngừng bàn tán. Mẹ cậu cũng đã từng dẫn cậu đến đối chất, nhưng đám trẻ vẫn tiếp tục chửi rủa.
Tuy nhiên, việc Phương Lệ Quyên bảo vệ và đứng về phía cậu khiến Lai Phúc cảm thấy rất hạnh phúc.
Cậu nghĩ rằng, khi những đứa trẻ đáng ghét kia lại nói rằng cậu sống nhờ nhà người khác, cậu có thể lớn tiếng đáp lại rằng: 'Cậu sống ở chính nhà mình, chứ không phải ở nhà người khác!'
Sau khi dọn dẹp xong bát đũa, Lục Tiểu Tứ trở về.
Phương Lệ Quyên liền mắng: 'Nhỏ tuổi mà đã thích làm ông lớn, cả nhà phải đợi mỗi mình con ăn cơm. Đi, tự mình lấy cơm mà ăn đi.'
Lục Tiểu Tứ đáp lại một tiếng, không nói gì thêm, rồi ủ rũ bước vào bếp.
Phương Lệ Quyên nhạy bén nhận ra có điều gì đó không đúng. Bà không tự mình hỏi, mà gọi Lục Tiểu Lục và Hạ Uyển Phong lại.
'Thằng nhóc Tiểu Tứ không biết lại gây ra chuyện gì nữa, hai đứa đi hỏi xem thế nào, rồi báo lại cho mẹ.'
Cả hai gật đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
