Một viên gạch ném thẳng vào cửa sổ nhà Lục Tiểu Ngũ, trúng ngay khung kính. Lúc đó, Lai Phúc và Lục Tiểu Ngũ đang chơi trên giường, kính vỡ rơi xuống khắp người cả hai.
Lục Tiểu Ngũ chắn được phần lớn mảnh kính cho Lai Phúc, nhưng viên gạch không tránh kịp, rơi thẳng vào đầu của Lai Phúc.
Cả hai vội vã xuống đất, một lớn một nhỏ đều bị mảnh kính bám đầy trên người.
“Chị dâu! Có người ném gạch vào nhà mình, đầu của Lai Phúc bị thương rồi!”
Cả nhà nghe thấy tiếng động liền chạy tới, ai nấy đều hốt hoảng khi thấy máu chảy đầy nửa mặt Lai Phúc. Thằng bé há miệng khóc lớn, còn Lục Tiểu Ngũ cũng bị vài vết xước trên tay và mặt.
Lục Tiểu Lục nhanh chóng chạy ra ngoài xem, kịp nhận ra bóng dáng một nam một nữ đang vội vã rời đi.
Cô nhận ra họ là ai.
“Mẹ, là Hạ Xuân Hoa và Tống Thanh Phong.”
Phương Lệ Quyên giận đến đập đùi, “Hai cái đồ chó chết này! Thật là vô liêm sỉ! Chờ đấy, xem tao xử tụi bây thế nào!”
Lục Viễn Sơn nắm chặt tay, “Con đi đánh cho chúng một trận!”
“Đợi mẹ, mẹ sẽ đi cùng với con.”
Hạ Uyển Phong mang hộp thuốc nhỏ đến, “Lai Phúc ngoan, đừng khóc nữa, càng khóc càng đau. Để bác lau thuốc cho con.”
Lai Phúc lập tức nín khóc, bặm môi chịu đựng.
May thay, sau khi lau sạch máu, chỉ có một vết thương nhỏ trên trán. Hạ Uyển Phong băng bó cho Lai Phúc rồi dặn dò, “Cẩn thận đừng để dính nước, vài ngày là lành thôi. Lai Phúc nhà ta vẫn là một cậu bé đẹp trai.”
Lai Phúc ngoan ngoãn đáp, “Cảm ơn bác.”
Thằng bé tuy đã cố nén, nhưng vẫn thi thoảng co giật vì đau. Phương Lệ Quyên đưa cho cậu bé một viên kẹo để dỗ dành.
Hạ Uyển Phong cũng bôi thuốc sát trùng cho Lục Tiểu Ngũ. May mắn chỉ là những vết thương nhỏ, không cần băng bó.
Nhìn hai đứa, nhất là Lai Phúc, Phương Lệ Quyên đau lòng vô cùng. Bà dùng bàn tay chai sạn của mình lau nước mắt cho thằng bé.
“Đừng khóc nữa con, đau lắm không? Bà nấu trứng cho con ăn nhé.”
Lai Phúc là đứa hiểu chuyện. Một tuổi đã mất cha, từ nhỏ đã biết nhìn sắc mặt người lớn. Kể từ khi mẹ nó, Trần Phán Đệ, mang nó về đây, chưa đầy một năm, nó chưa từng nghịch ngợm như những đứa trẻ khác.
Có lẽ vì cảm thấy mình ở nhờ nhà người khác, ăn ít làm nhiều, sợ làm sai điều gì khiến người ta phật ý.
Dù nó không phải con ruột của Lục Nhị, nhưng nó gọi ông một tiếng cha, gọi bà một tiếng bà nội, thì nó cũng là con của gia đình này.
Con cái của nhà bà, bà phải bảo vệ.
“Con không đau đâu, bà ơi, để trứng cho chú Năm ăn đi.”
“Cả hai đứa đều ăn, đều ăn nhé.”
“Phong à, vết thương của Lai Phúc không có vấn đề gì lớn chứ?”
“Không sao đâu, không có gì nghiêm trọng. Con cũng đã lấy hết mảnh kính ra rồi.”
Phương Lệ Quyên quay sang dặn dò Lai Phúc, “Lai Phúc, lát nữa con chẳng cần làm gì cả, chỉ cần khóc thật to thôi, hiểu không?”
Lai Phúc ngơ ngác, “Dạ, con biết rồi.”
Phương Lệ Quyên ngồi xuống giữa sân, ôm lấy Lai Phúc và bắt đầu gào khóc ầm ĩ.
“Ôi trời ơi! Chuyện này không thể nào chịu nổi nữa! Lạy trời, đứa nào ném gạch vỡ kính nhà tôi, còn làm con tôi bị thương trên đầu! Có thù có oán gì thì đến mà tìm tôi, sao lại đánh vào đầu đứa trẻ nhà tôi!”
“Ai mà thấy người ném gạch thì bảo với tôi một tiếng, con tôi không thể chịu oan uổng thế này. Lai Phúc mới nhỏ như thế, nếu lệch đi chút nữa là mù mắt rồi.”
Lai Phúc nhớ lời bà dặn, liền há miệng khóc lớn, vừa khóc vừa kêu đau.
Máu trên mặt nó chưa lau sạch hết, còn vết máu loang lổ, trán thì dán miếng băng gạc lớn, khóc lóc như vậy trông lại càng đáng thương hơn.
“Trời ơi, có chuyện gì xảy ra vậy? Mẹ ơi, đầu của Lai Phúc bị làm sao thế này? Ai, ai lại làm chuyện này?”
Vào giờ này, hầu hết mọi người đều đang ở nhà ăn trưa, tiếng khóc kêu của hai bà cháu khiến hàng xóm xung quanh đều kéo nhau ra xem.
Thúy Hoa vừa về tới liền nghe thấy tiếng khóc, nhìn thấy bộ dạng của Lai Phúc thì cũng hoảng hốt.
Phương Lệ Quyên nước mắt chảy dài, người phụ nữ trước giờ luôn mạnh mẽ giờ đây đầy nỗi ấm ức, không biết trút vào đâu. “Thúy Hoa, nhìn xem đầu của đứa trẻ bị người ta đánh thành ra thế này. Em không thấy lúc nãy nó chảy bao nhiêu máu đâu, thằng bé nhỏ xíu thế này thì máu đâu mà chảy cho đủ.”
Phương Lệ Quyên ôm lấy Lai Phúc, vừa khóc vừa nói, "Tôi cũng không biết mình đã chọc gì đến ai, sao lại bị người ta ra tay ác độc thế này."
“Chị Phương, vừa nãy em thấy Hạ Xuân Hoa và Tống Thanh Phong đi ngang qua nhà em, liệu có phải họ không?”
Người nói là bà thím cách nhà Phương Lệ Quyên hai căn, ai đi qua nhà Phương Lệ Quyên đều phải đi ngang nhà bà ấy.
Vương Quế Lan đang đứng lẫn trong đám đông hóng chuyện, nghe thấy vậy liền không vui, “Này, chị Lưu, chị nói thế là không đúng rồi. Con gái tôi, Hoa Nhi, đi bệnh viện chưa về, chuyện chị không thấy tận mắt thì đừng có nói bừa. Hoa Nhi nhà tôi còn cần giữ danh dự nữa chứ.”
“Xì, cô nghĩ con gái mình là ai mà tôi phải cố tình gán tội cho cô ta à? Ai bảo hai người vừa đi qua thì cửa sổ nhà chị Phương bị đập, không nghi họ thì nghi ai?”
Vương Quế Lan đỏ cả mắt, “Chị Lưu, sao chị nói thế được, tôi có nói gì đâu.”
“Thôi được rồi, chị Lưu à, đủ rồi đấy, mẹ Xuân Hoa cũng lo cho con gái thôi.”
“Quế Lan cũng có nói gì đâu, đừng quá nghiêm trọng.”
Mấy người đứng đó mỗi người nói một câu, làm chị Lưu tức điên. Chị xông tới đẩy Vương Quế Lan một cái, “Vương Quế Lan! Đủ rồi nhé! Cô diễn trò này cho ai xem hả? Làm như tôi bắt nạt cô lắm vậy!”
“Á!”
Lục Viễn Sơn nói với vẻ đầy thán phục, “Mẹ thật lợi hại.”
Mặc dù không biết lợi hại ở chỗ nào, nhưng nhìn vẫn cực kỳ ngầu!!
Lục Tiểu Lục vẫn không quên liếc qua nồi bún thịt chua với dưa cải, đã hầm đến độ hoàn hảo.
“Không ăn ngay thì bún nát hết bây giờ.”
Hạ Uyển Phong nói, “Đợi thêm chút nữa đi, mẹ còn chưa diễn xong mà. Tiểu Ngũ, hay cậu cũng ra khóc vài tiếng đi?”
Lục Tiểu Ngũ đỏ mặt, ngượng ngùng đáp, “Em, em có làm được không?”
“Được mà, cậu cứ nằm ra đất là được.”
“Ờ.”
Nói nằm là nằm, Lục Tiểu Ngũ nằm xuống ngay, nhắm mắt lại, trông cực kỳ yên bình.
“Tiểu Ngũ!”
“Anh Ngũ! Mẹ ơi, anh Ngũ ngất rồi!”
Thế là cảnh tượng càng thêm hỗn loạn, mọi người xúm lại bế Lục Tiểu Ngũ vào trong nhà, còn gọi cả thầy thuốc chân đất trong làng đến.
Cơ thể Lục Tiểu Ngũ vốn đã không tốt, thầy thuốc nhìn thế nào cũng thấy tình trạng không ổn.
Phương Lệ Quyên đẩy đám đông ra, túm lấy Vương Quế Lan kéo về phía chỗ Hạ Xuân Hoa ở.
“Đúng là bắt nạt người quá đáng mà, chuyện này không thể bỏ qua! Có phải con gái cô làm hay không, hỏi là biết ngay!”
Vương Quế Lan không địch nổi sức của Phương Lệ Quyên, gần như bị bà kéo đi.
“Hạ Uyển Phong! Uyển Phong! Cô để mẹ chồng mình đối xử với mẹ đẻ cô thế này sao? Không sợ người ta xì xào sau lưng à?”
Hạ Uyển Phong cũng vừa khóc thút thít vừa nói với Phương Lệ Quyên, “Mẹ ơi, mẹ đừng trách em Xuân Hoa, là con, tất cả là do con làm, con là người ném đá vỡ cửa sổ!”
Cô quay sang nói với Vương Quế Lan, “Mẹ thấy hài lòng chưa? Mẹ cứ như thế mãi, lỗi là của con, còn tốt đẹp là của em Xuân Hoa. Con đã lấy chồng rồi, sao mẹ cứ như vậy hoài? Thôi thì coi như con trả ơn dưỡng dục cho mẹ vậy.”
Hạ Uyển Phong lại quay sang Phương Lệ Quyên khóc lóc, “Mẹ ơi, vì con, mẹ bỏ qua cho Xuân Hoa đi. Nó còn nhỏ, chưa hiểu chuyện, mẹ có giận thì giận con đi.”
Cảnh tượng này quen thuộc đến nỗi suýt khiến Vương Quế Lan tức đến xịt máu mũi.
Con bé chết tiệt này!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


