Lục Tiểu Tứ đang ở trong bếp, tay cầm miếng bánh ngô to, vừa ăn vừa húp canh nhanh như sói.
“Anh Tư.”
Lục Tiểu Tứ giật mình suýt bị nghẹn bánh, “Khụ khụ khụ!”
“Trời đất ơi, anh làm được cái gì ra hồn không chứ.” Lục Tiểu Lục vội vàng đưa cho anh một ngụm canh dưa chua.
Miếng bánh ngô to cuối cùng cũng trôi xuống, suýt nữa thì cổ anh dài thêm mấy phân. Lục Tiểu Tứ vỗ vỗ ngực, “Em làm cái gì thế, muốn dọa chết anh hả?”
Lục Tiểu Lục nhìn anh với ánh mắt nghi ngờ, “Anh có chuyện gì giấu đúng không? Bình thường có thấy anh sợ gì đâu, sao hôm nay nhát gan vậy?”
Lục Tiểu Tứ đảo mắt, nhìn trái nhìn phải nhưng không dám nhìn thẳng vào Lục Tiểu Lục.
“Anh, anh có gì đâu? Chẳng có chuyện gì cả, anh làm gì có chuyện gì chứ!”
Lục Tiểu Lục cười mỉa mai, nhướng mày, “Được thôi.”
Sau đó cô quay đầu ra ngoài hét lớn, “Mẹ ơi! Mẹ ra đây một lát!”
Lục Tiểu Tứ vội kéo cô lại, “Này này này, nói chuyện thôi mà, gọi mẹ làm gì!”
Lục Tiểu Tứ ra hiệu cho Lục Tiểu Lục và Hạ Uyển Phong lại gần. Khi họ đến gần, anh hạ giọng nói, “Hôm nay anh đi khám tuyển nghĩa vụ quân sự.”
“Cái gì?”
Lục Tiểu Lục giật mình kêu lên.
“Suỵt! Em đừng có hét to thế! Sợ mẹ không nghe thấy à?”
Lục Tiểu Lục hạ giọng, “Mẹ đã bảo không cho anh đi lính mà!”
“Chính vì vậy anh mới lén đi, không dám nói với mẹ. Nếu không mẹ đánh gãy chân anh mất.”
“Nhưng hai người đừng nói ra nhé, chỉ vài hôm nữa là có kết quả khám sức khỏe. Người phụ trách khám bảo sức khỏe của em chắc chắn sẽ đạt yêu cầu.”
Lục Tiểu Tứ có chút tự hào.
Hạ Uyển Phong và Lục Tiểu Lục đều hiểu ra.
“Em định đợi có giấy gọi nhập ngũ rồi mới nói với mẹ, đúng không? Lúc đó dù mẹ có không đồng ý cũng không cản được em nữa.” Hạ Uyển Phong kết luận, “Tiền trảm hậu tấu.”
“Tính mẹ thì chij biết rồi, nếu em nói trước chắc chắn mẹ sẽ không cho em đi.”
Lục Tiểu Tứ chắp tay, thành khẩn nói, “Em cầu xin hai người đấy, đừng nói với mẹ, nếu không mẹ sẽ giết em mất.”
Hạ Uyển Phong liếc thấy có người đứng ngoài cửa, cố tình hỏi, “Sao em lại muốn đi lính thế?”
Lục Tiểu Tứ thở dài, hiếm khi nghiêm túc như lúc này.
“Bố và anh cả đều là quân nhân, họ luôn là tấm gương cho em noi theo.”
“Giờ anh cả đã thế này, nhà mình cần có người gánh vác, em muốn tiếp nối vinh quang của họ.”
“Em cũng muốn làm mẹ tự hào về em, để không ai dám coi thường nhà mình!”
“Hơn nữa, đi lính bảo vệ tổ quốc là vinh quang, đó là điều em khao khát nhất. Em thực sự rất muốn khoác lên mình bộ quân phục, giống như anh cả và bố!”
Lục Tiểu Lục vỗ vai anh, “Ngầu lắm, không ngờ đấy. Bình thường nhìn anh cà lơ phất phơ, ai ngờ lại có lý tưởng cao đẹp thế. Em hứa sẽ không nói với mẹ.”
Xác định rằng Phương Lệ Quyên bên ngoài đã nghe được hết, Hạ Uyển Phong cũng nói thêm, “Chị cũng không nói đâu"
Lục Tiểu Tứ cười hề hề, “Hai người cứ yên tâm, anh đi lính, hai năm sau sẽ vào Đảng, ba năm sau sẽ lên chức, để cả nhà mình tự hào!”
“Em tin anh. Chúng em sẽ giúp anh nói đỡ trước mẹ.”
Nếu Lục Tiểu Tứ thực sự có thể đi lính, đó cũng chẳng phải là chuyện xấu.
Ở thời điểm này, đi lính không chỉ mang lại nhiều đãi ngộ mà còn là niềm tự hào lớn. Có người đi lính có thể nuôi cả gia đình, những quyền lợi ưu tiên khác cũng đến tay gia đình quân nhân đầu tiên.
Tất nhiên, nếu đất nước cần, gia đình quân nhân cũng phải làm gương cho mọi người.
Đến khi Lục Viễn Thủy từ bệnh viện tỉnh trở về, Phương Lệ Quyên vẫn chưa tỏ thái độ gì về chuyện này.
Hạ Uyển Phong đoán rằng khả năng lớn là chuyện này đã được cho qua.
"Me dọn xong phòng này rồi, đợi lão Nhị về, để nó ở đây trước."
Phương Lệ Quyên dọn dẹp lại chiếc giường mới dựng trong phòng mình, trải chăn màn tươm tất.
Sau khi dọn giường xong, bà lại đi ra cửa ngóng, "Đã mấy giờ rồi? Gần trưa rồi mà lão Nhị sao vẫn chưa về?"
"Để mej xem nước sôi chưa, lão Nhị về chắc chắn phải uống nước."
Bà ngồi không yên, cứ hết bận rộn việc này lại lo việc kia, khiến Lục Tiểu Lục nhìn mà chóng mặt.
"Mẹ ơi, mẹ đừng lo lắng nữa. Anh cả và chị dâu đã đi đón rồi, lát nữa sẽ về thôi."
"Mẹ chỉ là lo lắng thôi."
Mặc dù trong thư nói rằng Lục lão Nhị mọi thứ đều ổn, nhưng Phương Lệ Quyên vẫn sợ con mình giấu chuyện, chỉ báo tin vui mà không báo tin buồn. Nhỡ lão Nhị có chuyện gì thì sao?
Lục Tiểu Tứ ngậm cọng cỏ, ngồi trên tường nhìn về phía con đường xa.
Cuối cùng khi thấy một nhóm người tới, anh ta nhảy ngay xuống và hô lớn, "Về rồi, về rồi, mọi người về rồi!" rồi chạy ùa ra.
Lục Viễn Sơn ngồi trên xe lăn về, chân của anh chưa thể hồi phục nhanh, có xe lăn tạm thời thay thế cho đôi chân sẽ tiện lợi hơn nhiều.
Trên đường gặp ai, họ cũng không hỏi gì nhiều về chân của anh, chỉ nói những câu như "Về là tốt rồi, mau về nhà đi, mẹ anh đang ngóng đấy."
Lai Phúc và Lục Viễn Họa đẩy xe lăn, cậu bé không nói nhiều, nhưng nhìn bước chân hân hoan của cậu có thể thấy cậu rất vui.
Bởi vì bố mẹ đã về!
"Anh Hai, cuối cùng anh cũng về rồi! Anh không biết trong thời gian anh vắng nhà, ở đây náo nhiệt thế nào đâu!"
Lục Tiểu Tứ như con khỉ, nhảy nhót không ngừng, miệng thì không ngớt kể chuyện nhà cho Lục Viễn Thủy và mọi người nghe.
"Mẹ đã đập tan nhà Hạ Xuân Hoa rồi, coi như trả thù cho Lai Phúc và mọi người."
"Tống Thanh Phong nhát như cáy, không dám nói một câu, còn Hạ Xuân Hoa thì mặt dày đến nhà mình gây sự với chị dâu, không biết sau này còn dám nữa không!"
Lục Viễn Thủy và mọi người cũng thấy vết thương trên đầu Lai Phúc, Trần Phán Đệ véo nhẹ má cậu bé, "Con phải hiếu thảo với bà nội đấy nhé."
"Vâng! Bà nội con lợi hại lắm!"
Lục Viễn Thủy cũng rất nhớ nhà, chưa về đến cổng đã hớn hở gọi, "Mẹ ơi, Tiểu Ngũ, Tiểu Lục, anh Hai về rồi!"
"Anh Hai!"
Phương Lệ Quyên vừa nhìn thấy Lục Viễn Thủy ngồi trên xe lăn, hai chân quấn băng dày, nước mắt liền tuôn rơi, "Lão Nhị, con về rồi, về là tốt rồi, gầy đi nhiều quá."
"Mẹ, con không sao rồi. Bệnh viện lớn trên tỉnh đã chữa khỏi cho con, chỉ là chân phải hồi phục một thời gian, tạm thời không dùng được. Những ngày tới sẽ làm phiền mọi người."
Lời nói của Lục Viễn Thủy nghe không có vẻ gì là miễn cưỡng, khiến Phương Lệ Quyên yên tâm.
"Đừng nói mấy lời khách sáo, mau vào nhà đi, mẹ làm cho con ít đồ ngon."
"Mẹ đi uống nước, rửa mặt rồi nghỉ ngơi đi, để con và anh cả lo."
Hạ Uyển Phong đẩy Lục Viễn Họa ra, dưới sự chỉ huy của cô, Lục Viễn Sơn bế Lục Viễn Thủy vào nhà.
Lục Viễn Sơn đặt Lục Viễn Thủy lên giường, Hạ Uyển Phong xoa xoa tay rồi kiểm tra cho anh, "Bệnh viện nói sao rồi?"
Trần Phán Đệ nói, "Bệnh viện bảo hồi phục cũng ổn, những chỗ nguy hiểm đã được xử lý, giờ chỉ còn chờ xem xương cốt tự hồi phục thế nào. Nhưng dù có khỏi, sau này cũng không thể làm việc nặng, không thể dùng chân trong thời gian dài."
Trần Phán Đệ hít hít mũi, mắt đỏ hoe.
Những lời này đồng nghĩa với việc chân của Lục Viễn Thủy có thể liền lại, nhưng không thể dùng được.
Trong cuộc sống nông thôn, điều đó gần như đồng nghĩa với việc mất đi nguồn sống.
"Chị dâu, Viễn Thủy thật sự không còn hy vọng sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)