“Vậy cũng không cần em nhặt, chờ thu hoạch vụ thu xong anh lại đi nhặt”, Lý Sâm nói, đi đến bên người cô, “Để anh làm cho.”
Thẩm Y Y còn muốn nói cô có thể nhặt, lại thấy anh lại đây muốn làm tiếp việc của mình, chỉ có thể tạm thời bỏ chuyện nhặt củi qua một bên, nói, “Không cần, anh mệt mỏi cả một ngày rồi, trở về nghỉ ngơi…”
“Anh không mệt”, Lý Sâm trực tiếp cầm dao của cô.
“Nội tạng làm canh, thịt gà cắt thành khúc”, Thẩm Y Y nói, “Dùng để xào.”
Lý Sâm gật gật đầu, rửa sạch nội tạng.
Thẩm Y Y thấy không có chuyện gì của cô nữa nên rời đi.
Ba đứa nhỏ chơi đùa trong sân, cô vào phòng bếp, hấp cơm, sau đó trở về phòng, lén từ trong không gian lấy ra một bao nấm.
Đêm nay lấy cái này tới nấu canh, còn giấy đóng gói thì ném về trong không gian.
Nghĩ nghĩ, lại lấy ra mấy bao nấm, kẹo sữa đại bạch thỏ, năm cân đường đỏ năm cân táo đỏ, nước tương, cùng hai vại sữa mạch nha đem ra.
Gạo và mì thì không lấy, buổi sáng đã lấy rồi.
Dù sao nếu Lý Sâm hỏi, vậy cô cứ nói là nhà mẹ đẻ của cô gửi, nhà mẹ đẻ của cô thường xuyên gửi đồ cho cô, có đôi khi là một bao lớn, cô một mình lấy về trong phòng, cũng không có người biết bên trong là cái gì.
Như thế, cô liền yên tâm thoải mái lấy mấy thứ này ra.
Còn một hồi nữa mới tới thời gian ăn cơm, Thẩm Y Y rót nửa bình sữa mạch nha vào ba ly nhỏ, kêu ba bảo lại đây uống.
Ba bảo uống sữa mạch nha, cực kỳ thỏa mãn.
Tiểu Bảo là bé tham ăn, chóp chép cái miệng nhỏ, hô nói: “Mẹ, ngọt ngào.”
“Vậy về sau mỗi ngày đều cho các con uống một ly được không?”
“Được ạ ~” Tiểu Bảo đáp, đi đến bên cạnh anh cả của nhóc, “Anh cả, có phải rất ngọt hay không?”
“Cũng được”, Đại Bảo nói, thấy ánh mắt Tiểu Bảo trông mong nhìn chằm chằm vào cái ly của mình, bèn đưa ly của mình tới bên miệng Tiểu Bảo, bảo nhóc nếm thử.
Tiểu Bảo lập tức giữ tay Đại Bảo nhấp một ngụm nhỏ.
Nhị Bảo ở bên cạnh thấy được, tức nói: “Tiểu Bảo, em cái đồ tham ăn này, lại ăn đồ của anh cả rồi, em rõ ràng đã có, em mau trả lại cho anh cả đi!”
Tiểu Bảo bị anh hai phát hiện tâm tư nhỏ, hắc hắc cười ngây ngô.
Đại Bảo trực tiếp quát lớn Nhị Bảo, “Nhị Bảo, em sao lại có thể nói Tiểu Bảo như vậy, em ấy là em trai của chúng ta.”
“Nhưng, chính em ấy cũng có mà, anh cũng chỉ có một ít, anh không thể cứ nuông chiều em ấy mãi được.” Nhị Bảo reo lên, tức giận nói với Tiểu Bảo, “Đồ tiểu quỷ tham ăn.”
Tiểu Bảo lại bị anh hai mắng, thở phì phì mà giơ lên cái ly của mình, “Anh cả, uống!”
Đại Bảo có chút bất đắc dĩ, chỉ có thể thuận theo giữ tay Tiểu Bảo uống một ngụm nhỏ.
Thẩm Y Y xem toàn bộ quá trình: “…”
Trái tim của cô đều phải bị sự đáng yêu này làm cho mềm nhũn.
Cô lại rót nửa ly, cầm qua cho Lý Sâm, “Anh Sâm, anh cũng uống chút đi.”
Vụ mùa thu hoạch vất vả như vậy, phải tẩm bổ nhiều hơn.
Lý Sâm vẫn luôn chú ý động tĩnh bên cô, tự nhiên cũng biết cô cầm rất nhiều thứ ra, còn rót sữa mạch nha cho ba bảo, nhưng không nghĩ tới cô sẽ lấy lại đây cho mình, lòng có chút ngũ vị tạp trần, từ chối: “Không cần.”
“Uống đi!” Thẩm Y Y kiên trì nói, thấy trong tay anh đang xử lý nội tạng, liền trực tiếp đưa sữa mạch nha đến bên môi anh, ý bảo anh mở miệng, “Em đã uống nửa ly, ba bảo cũng đều uống non nửa ly, lại uống nữa thì một hồi sẽ không ăn được cơm, nếu anh không uống, vậy ly sữa mạch nha này sẽ lãng phí.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
