“…”
Lý Sâm vươn tay muốn nhận ly thì bị Thẩm Y Y né tránh, “Tay anh bẩn, em giúp anh.”
Lý Sâm dừng một chút, bị bắt hé miệng.
Thẩm Y Y lập tức giúp anh uống, một ngụm lại một ngụm, động tác Lý Sâm có chút cứng đờ, nhưng Thẩm Y Y lại vừa lòng cực kỳ.
Chờ anh uống xong, cười tủm tỉm bảo anh tiếp tục làm sạch gà, nói: “Em đi ngâm nấm đây.”
Dùng nước ấm ngâm nấm xong, lại rửa sạch hai củ khoai tây, đi ra hỏi: “Anh Sâm, đất nhà mình có rau xanh nào?”
“Cải trắng”, Lý Sâm nói, phần đất trồng liền ở sân sau, anh đã sai Nhị Bảo đi hái một ít về.
Rất nhanh, gà đã chuẩn bị xong, anh lại rửa sạch cải trắng mà Nhị Bảo hái về, sau đó đem vào phòng bếp, đặt ở trên bếp lò.
Thẩm Y Y đang hầm canh, sau đó chuẩn bị xào thịt.
Lý Sâm: “Để anh làm cho.”
Thẩm Y Y cảm thấy, lý do vì sao nguyên tác có thể xây dựng hình tượng nhân vật này của cô sau khi gả cho Lý Sâm cái gì cũng không làm, hơn phân nửa khả năng là do Lý Sâm quá chiều chuộng cô, cái gì cũng không cho cô làm.
Nhưng Thẩm Y Y không định giữ tác phong làm việc theo nguyên tác, vì nếu như vậy thì việc trở về của cô sẽ không có ý nghĩa.
“Em có thể làm”, Thẩm Y Y nói, còn hỏi Đại Bảo đang nhóm lửa, “Bữa cơm mẹ làm hồi trưa ăn rất ngon, có phải không, Đại Bảo?”
“Vâng!” Đại Bảo lập tức nói.
Bên ngoài, Nhị Bảo đang chơi cùng Tiểu Bảo nghe được, lớn tiếng nói: “Mẹ làm đồ ăn ngon hơn cha!”
Lý Sâm từ phòng bếp xa xa ném đi một ánh mắt lạnh căm căm về phía Nhị Bảo, Nhị Bảo căn bản không chú ý đến anh.
Anh khụ một tiếng, cuối cùng không kiên trì nữa, “Vậy anh nhóm lửa cho em…”
“Cha, con có thể nhóm lửa cho mẹ!” Đại Bảo lớn tiếng nói.
Lý Sâm: “Con còn nhỏ, không thể chơi với lửa, đi ra ngoài chơi với bọn Nhị Bảo đi.”
“Thế nhưng lúc trước đều là con nhóm lửa cho cha nha”, Đại Bảo nói, “Hôm nay cũng là con nhóm lửa cho mẹ.”
Lý Sâm: “… Vậy con nhóm đi.”
Nhưng anh không đi ra ngoài, phòng bếp vốn cũng không lớn, Thẩm Y Y xào đồ ăn có chút vướng víu, cô nói với Lý Sâm, “Anh Sâm, nếu không anh đi ra ngoài trước?”
Lý Sâm: “… Ừ.”
Nếu Thẩm Y Y nhìn kỹ, nhất định có thể nhìn ra anh có điểm lưu luyến không rời.
“Đúng vậy”, Lý Sâm ngồi xổm xuống, thấy trên đầu Tiểu Bảo dính một mảnh lá cây, thuận tay lấy xuống cho cậu nhóc, hỏi, “Hôm nay đi theo mẹ có vui không?”
“Vui!” Nhị Bảo và Tiểu Bảo lớn tiếng nói.
Làm Lý Sâm hoảng sợ, quay đầu nhìn về phòng bếp, thấy Thẩm Y Y không nhìn lại đây, mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, “Vậy hôm nay đã làm gì?”
Tiểu Bảo lập tức thuộc như lòng bàn tay: “Nấu cơm, quét nhà, ra ruộng…”
“Chờ một chút”, Lý Sâm thấy trong miệng Tiểu Bảo đang ngậm thứ gì, nói chuyện đều nói không rõ, còn chảy nước miếng, lau lau cho cậu nhóc, “Con đang ngậm cái gì trong miệng?”
“Kẹo!” Nhị Bảo thế Tiểu Bảo trả lời, kiêu ngạo nói, “Là kẹo sữa đại bạch thỏ, mẹ cho chúng con!”
“Mẹ cho các con à?” Lý Sâm lặp lại một lần.
“Vâng vâng”, Tiểu Bảo tiếp lời, “Cha, mẹ không có cho cha sao? Mẹ nói mẹ sẽ cho cha mà.”
Còn cho anh? Lý Sâm đầy mặt dấu chấm hỏi.
Nhị Bảo vừa thấy vẻ mặt này của cha, liền biết mẹ chưa cho cha, lập tức xoay người chạy vào phòng bếp, “Mẹ nhất định là quên cho cha rồi, con đi hỏi xin mẹ.”
Lý Sâm chưa kịp tóm cậu bé lại thì đã thấy cậu chạy tới bếp lò, Thẩm Y Y đang xào rau, Nhị Bảo lôi kéo vạt áo của cô, không biết nói gì đó, sau đó chỉ thấy cô nhìn về phía mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
