Thẩm Y Y cõng cái sọt củi, lại dưới sự yêu cầu mạnh liệt của Đại Bảo Nhị Bảo, cầm mấy cây củi cột thành hai bó đưa cho hai đứa cầm, Tiểu Bảo một tay cầm một cây, nhảy nhót đi theo sau hai anh trai, Thẩm Y Y đi ở sau cùng nhìn bọn họ.
Trở lại trong thôn, phần lớn mọi người đều đang làm công chưa trở về, chỉ có một phần nhỏ người già yếu bệnh tật, có một vài người đang ngồi ở cửa nhà, tò mò nhìn đoàn người Thẩm Y Y.
Thẩm Y Y ngày thường chẳng mấy khi lui tới với người trong thôn, cũng rất ít ra tới làm việc tán gẫu gì đó, chuyện cô cùng Lý Sâm cảm tình không tốt, không quan tâm với mấy đứa nhỏ càng là mọi người đều biết.
Đột nhiên nhìn thấy cô dẫn theo ba đứa nhỏ ra ngoài, đều như là nhìn thấy động vật quý hiếm gì.
Đương nhiên, bọn họ cũng sẽ không chủ động chào hỏi cô, ngược lại là ba bảo, nói ngọt thật sự, thấy người là kêu “Ông nội Vương” “Bà nội Hà” “thím Trương” linh tinh các kiểu.
“Đúng vậy!” Thẩm Y Y cũng rất hòa thuận, thuận miệng tán gẫu nói, “Nhà mình nấu cơm chưa ạ?”
“Đang nấu rồi, con vẫn chưa nấu à?”
“Vẫn chưa, lập tức trở về nấu ngay”, Thẩm Y Y cười quay đầu lại nói một câu.
Những người đó vẻ mặt hiếm lạ nhìn bóng dáng bọn họ, Trương Tiểu Lan còn không xác định hỏi: “Đó là vợ của Lý Sâm à?”
“Bác vừa mới gọi người ta là mẹ Đại Bảo đó, bác nói cô ấy có phải vợ của Lý Sâm không!”
Trương Tiểu Lan giận liếc mắt một cái, “Vậy không phải thay đổi quá lớn, không thể tin được sao? Không phải cô ấy nháo muốn ly hôn với Lý Sâm sao?”
“Có lẽ sẽ không ly hôn nữa”, có người nói, “Buổi chiều lúc tôi đi đưa nước cho ông nhà tôi, nghe Vương Yến kia nói, mẹ Đại Bảo nấu cháo đậu xanh đi đưa cho Lý Sâm, cũng đưa cho hai vợ chồng nhà họ Lý, bà Lý còn nói, mẹ Đại Bảo nghĩ thông suốt, nói về sau sẽ chung sống yên ổn với Lý Sâm.”
“Thật sự?”
“Lừa bác làm gì?”
Mọi người lắc đầu, cũng không phải rất tin tưởng.
Mặc kệ tin hay không, Thẩm Y Y về đến nhà.
Cô buông sọt xuống, tống cổ ba bảo đi rửa tay, sau đó mới tháo củi xuống, cũng lấy củi trong không gian ra.
Xen lẫn trong đống củi buổi trưa đã sắp xếp lại, trông cũng nhìn không ra nhiều hơn bao nhiêu.
Sau khi chuẩn bị xong, cô đi đun nước sôi, bỏ gà vào, mới vừa nhổ lông xong thì nhìn thấy Lý Sâm đã trở về, kinh ngạc nói: “Sớm như vậy đã kết thúc công việc rồi sao?”
Biểu tình này của cô thoạt nhìn cũng không giống như là biểu tình cao hứng, khiến trái tim đập nhanh sốt ruột hoảng hốt gấp trở về của Lý Sâm, lạnh đi một chút, gật gật đầu.
Nhìn chung quanh bốn phía một chút, anh liếc mắt một cái đã nhìn ra sân sạch sẽ không ít, anh sững lại, nhìn thấy gà trong tay cô, nhíu mày: “Gà ở đâu ra vậy?”
“Cha, là gà rừng!” Không đợi Thẩm Y Y trả lời, Nhị Bảo đã gấp không chờ nổi mà nói, “Là mẹ phát hiện, là con bắt được!”
Nhị Bảo ra vẻ chờ được khích lệ, nhưng Lý Sâm tựa hồ cũng không cảm kích, “Mấy mẹ con lên núi?”
Thẩm Y Y cho rằng Lý Sâm là cảm thấy cô không nên mang theo mấy đứa nhỏ lên núi, dù sao quá nguy hiểm, vội nói, “Mấy mẹ con em chỉ ở chân núi, muốn nhặt một ít củi.”
“Trong nhà hết củi rồi sao?” Lý Sâm nhíu mày, anh nhớ rõ trong nhà ít nhất còn đủ củi cho mười ngày, anh có tính qua, đến lúc đó vụ mùa thu hoạch kết thúc, anh lại đi nhặt.
“Không phải, chẳng phải là sắp bắt đầu mùa đông sao? Phải trữ nhiều chút”, Thẩm Y Y giải thích.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


