"Đồ lo chuyện bao đồng."
Hít sâu vài lần mới miễn cưỡng kìm nén được cơn giận, anh ta lại nhìn sang Lâm Tâm Như, thấy vẻ mặt chực khóc của cô ta, trong lòng lập tức cảm thấy buồn nôn như nuốt phải ruồi.
Thầm trách bản thân ban nãy lo chuyện bao đồng, đúng là làm ơn mắc oán.
Thấy anh ta không nói gì, Lâm Minh Duyệt cũng không được đằng chân lân đằng đầu, nhướng mày, chào Hứa Thanh Thanh một tiếng rồi đứng dậy đi vệ sinh.
Lúc quay lại, cô phát hiện mọi người đều rất im lặng.
Lâm Tâm Như và Triệu Hoa cũng không tiếp tục giở trò, chỉ là thỉnh thoảng ánh mắt nhìn cô như thể tẩm độc.
Lâm Minh Duyệt ghi tạc trong lòng, có một số người, chẳng bao giờ vì bản thân gieo nhân trước mà tự ngẫm lại hậu quả mình nhận được, thứ duy nhất họ luôn nhìn thấy chỉ là bản thân có chịu thiệt hay không.
Chuyện xuống nông thôn kẻ tám lạng người nửa cân, cô chỉ trả thù lại, để bọn họ cũng nếm thử mùi vị này, không quá đáng gì.
Lâm Minh Duyệt nhắm mắt dưỡng thần, sau đó bất giác ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
...
Cuối cùng, sau ba ngày hai đêm ngồi tàu, tàu hỏa cũng đến thành phố Long tỉnh Hắc, nơi bọn họ xuống nông thôn nằm ở huyện Bạch trực thuộc thành phố Long, một nơi gọi là công xã Hồng Hà, Lâm Minh Duyệt được phân đến đại đội Thanh Sơn thuộc công xã Hồng Hà.
Cô không biết hai chị em kia được phân đi đâu nhưng chạy trời không khỏi nắng, chắc chắn là cùng một công xã.
Gần hay xa cũng chẳng sao cả.
Đeo balo, xách theo một chiếc vali, Lâm Minh Duyệt vô cùng nhẹ nhõm, tạo thành sự đối lập rõ rệt với những người khác đang tay xách nách mang.
Bọn họ bắt xe khách từ thành phố về huyện.
Lâm Minh Duyệt nhanh tay lẹ mắt giành được một chỗ ngồi sát cửa sổ, vội vàng lấy vỏ quýt ra ngửi.
Mùi hôi ập đến trong khoảnh khắc ban nãy suýt chút nữa đã tiễn cô chầu ông bà.
Những người khác không được may mắn như cô, phần lớn đều không có chỗ ngồi, đành phải đứng ở giữa lối đi, con đường này lại chẳng bằng phẳng gì, báo hại họ bị lắc lư ngả nghiêng.
Trông cứ như lạp xưởng treo dưới mái hiên.
"Lâm Minh Duyệt, cô nhường chỗ của mình cho Lâm Tâm Như ngồi đi." Triệu Hoa liếc nhìn Lâm Tâm Như yếu ớt, nhíu mày nói với Lâm Minh Duyệt.
"Đúng vậy đồng chí Lâm, em gái cô sắp ngất xỉu rồi kìa." Người đàn ông bênh vực Lâm Tâm Như trên tàu hỏa đảo mắt, cũng hùa theo.
Anh ta biết Lâm Tâm Như chẳng phải người tốt lành gì nhưng cũng không thích một Lâm Minh Duyệt mồm mép tép nhảy.
Các bác gái trên xe thấy thế, đều không nhịn được hùa theo: "Đồng chí nhỏ, em gái cháu thoạt nhìn có vẻ không khỏe, hay là cháu nhường chỗ của mình cho con bé đi."
"Cháu môi hồng răng trắng khỏe mạnh thế này, đứng một lát chắc không sao đâu."
"Đúng thế, đúng thế."
Nhất thời, có rất nhiều người lên tiếng phụ họa.
Lâm Tâm Như cũng không nói nhiều, chỉ bày ra dáng vẻ dè dặt, luống cuống nhìn về phía Mục Tri Hứa.
Dáng vẻ ấy khiến những người trên xe lập tức bùng nổ tinh thần trượng nghĩa.
Nhóm thanh niên trí thức cùng xuống tàu đưa mắt nhìn nhau nhưng cũng không ai mở miệng, Hứa Thanh Thanh muốn nói chuyện, lại bị người quen kéo lại.
Lâm Minh Duyệt thong thả ung dung xem bọn họ diễn trò: "Nhường cho Lâm Tâm Như à, vậy đương nhiên là... không được rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


