Ánh mắt cha Lâm âm trầm đến mức khiến người ta kinh hồn bạt vía.
Bên này Hồ Thúy Hỷ vẫn chưa hề hay biết gì, bà ta cứ lải nhải nghĩ cách chuẩn bị đồ đạc để gửi cho hai đứa con đang đi xuống nông thôn.
Trên tàu hỏa, đến giờ cơm trưa, Lâm Tâm Như lấy hộp cơm ra, bên trong là cơm độn và bắp cải xào trứng, ăn kèm với một ít dưa muối.
Đây đã là một bữa ăn rất tươm tất rồi.
Cô ta đẩy hộp cơm về phía Triệu Hoa: "Anh Triệu, em ăn không hết, chúng ta đổi cho nhau ăn đi."
Triệu Hoa chỉ mang theo hai cái bánh ngô và dưa muối.
Sắc mặt anh ta hơi bối rối, vẻ mặt đầy cảm kích, thâm tình nhìn Lâm Tâm Như.
Lâm Minh Duyệt nhướng mày, kinh ngạc đến ngây người, hóa ra đây là một gã bám váy đàn bà chuyên đi ăn chực uống chực.
Sau đó cô cũng nhớ ra Triệu Hoa là ai.
Là bạn học cùng lớp, ban đầu thấy nguyên chủ tiêu tiền hào phóng nên nảy sinh ý đồ nhưng nguyên chủ lại là người cứng đầu, giữ đồ ăn rất kỹ, anh ta không xơ múi được gì, lâu dần liền chuyển mục tiêu sang Lâm Tâm Như.
Nực cười là Lâm Tâm Như còn tưởng mình cướp được người trong lòng của nguyên chủ, cả ngày cứ lượn lờ như một con ruồi, thật phiền phức.
Nhà Triệu Hoa có sáu anh chị em, chỉ có ba anh ta là công nhân, mẹ anh ta cũng mới hai năm gần đây mới xin được làm công nhân tạm thời ở nhà ăn xưởng thực phẩm, cả nhà sống thiếu trước hụt sau.
Thời buổi này, đâu phải ai cũng có điều kiện ăn thịt cá và bột mì trắng.
Lâm Minh Duyệt thản nhiên ăn uống như chốn không người.
Triệu Hoa vốn tưởng cô sẽ nói gì đó, ai ngờ cô chỉ cắm cúi ăn cơm, hoàn toàn coi anh ta ngồi đối diện như không khí.
Lửa giận trong lòng anh ta lập tức lại bốc lên ngùn ngụt.
Lâm Tâm Như thấy Triệu Hoa vừa rồi còn nhỏ nhẹ dịu dàng giờ sắc mặt đã lạnh tanh, cô ta liền hung hăng trừng mắt lườm Lâm Minh Duyệt hai cái.
"Còn trừng nữa tôi sẽ móc mắt cô ra đấy." Lâm Minh Duyệt không thèm ngẩng đầu lên.
Lâm Tâm Như khựng lại, sắc mặt cứng đờ.
Hứa Thanh Thanh nhận ra nguy hiểm, lặng lẽ thu hẹp sự tồn tại của mình lại.
"Đồng chí này bị làm sao vậy? Người ta chỉ nhìn cô mấy cái mà cô đã đòi móc mắt người ta, tâm địa cô cũng quá độc ác rồi đấy."
Lâm Minh Duyệt và ba bốn miếng ăn sạch phần cơm, lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn gã đàn ông đang lên tiếng bất bình thay người khác kia.
[PS: Lâm Minh Duyệt: Không ai có thể cản trở việc ăn cơm của tôi.]
Ngay ở vị trí đối diện lối đi, hàng đó là ghế ngồi đối diện nhau ba người một bên.
Người lên tiếng là người đàn ông ngồi bên ngoài, tuổi không lớn lắm, chắc cũng là thanh niên trí thức xuống nông thôn nhưng ăn mặc khá tươm tất, điều kiện gia đình hẳn là rất tốt.
Lâm Minh Duyệt liếc anh ta một cái: "Nhà anh ở bãi biển à?"
Người đàn ông khựng lại: "Cô có ý gì?" Trực giác mách bảo đây chẳng phải lời hay ý đẹp gì.
"Mà lo chuyện bao đồng thế."
Trên tàu hỏa vang lên tiếng cười hết đợt này đến đợt khác, sắc mặt người đàn ông sa sầm, trừng mắt lườm Lâm Minh Duyệt: "Mồm mép tép nhảy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
