"Cái cô đồng chí nhỏ này, sao chẳng có chút tinh thần sẵn lòng giúp đỡ người khác nào vậy?"
"Xùy, sẵn lòng giúp đỡ người khác cũng phải xem đối tượng là ai, đối mặt với một kẻ nhảy sông hãm hại không thành, lại còn muốn kéo tôi chết chung, tôi đây không thể nào sẵn lòng giúp đỡ cho nổi." Lâm Minh Duyệt không định giấu giếm chuyện này.
"Lâm Minh Duyệt, cô nói bậy!" Mặt Lâm Tâm Như càng trắng bệch.
Lâm Tân Kiến cũng vô cùng tức giận: "Lâm Minh Duyệt, cô nói là chị ấy kéo cô xuống, vậy tại sao chị ấy phải nằm viện, còn cô thì không!"
Lâm Minh Duyệt chống khuỷu tay lên cửa sổ, dùng sức hít một hơi vỏ quýt, trong lòng cảm thấy dễ chịu hơn một chút: "Gọi thẳng cả họ lẫn tên của chị gái, quả nhiên là đồ con riêng do mẹ kế mang đến, đúng là thứ không ra gì!"
Thời đại này đa số mẹ kế đều chẳng ra gì, trên xe có hai thanh niên trí thức từng chịu thiệt thòi lớn từ mẹ kế, sắc mặt lập tức thay đổi.
Lâm Minh Duyệt tiếp tục nói: "Có mẹ kế thì sẽ có cha dượng, tôi không có tiền nằm viện, sống hay chết hoàn toàn dựa vào vận may, may mà tôi đã gắng gượng vượt qua được."
"Không phải đâu, tôi không có..."
"Lâm Tâm Như, cô không cần phải sợ, tôi không đi báo công an, là vì nghĩ nể tình người một nhà nên thôi, nếu không chỉ dựa vào việc cô biết bơi mà lại kéo tôi nhảy xuống sông cũng đủ để định tội cô rồi. Tôi chỉ không ngờ, một chỗ ngồi mà cô cũng muốn giành với tôi. Thôi bỏ đi, sao cũng được, dù sao đồ của tôi cô đều muốn cướp hết." Lâm Minh Duyệt bày ra vẻ mặt nản lòng thoái chí, vừa nói vừa định đứng lên.
Nữ thanh niên trí thức từng chịu thiệt thòi dưới tay mẹ kế kia vội vàng ấn cô ngồi xuống: "Đồng chí Lâm, cô không cần phải nhường, có một số kẻ cứ tưởng làm bộ làm tịch là có thể có được tất cả, con mắt của quần chúng đâu có mù."
Lúc này mà còn lên tiếng nữa, thì chẳng phải chứng minh bọn họ bị mù thật sao?
Hơn nữa cô gái nhỏ này thoạt nhìn ngoan ngoãn hiền lành, ai mà ngờ lại độc ác đến vậy, đã là đồ con riêng của mẹ kế mà còn dám bắt nạt chị gái, đúng là đáng đời.
Lâm Minh Duyệt mỉm cười, ở góc độ người khác không chú ý đến, cô khiêu khích liếc nhìn Lâm Tâm Như một cái.
Dùng ma pháp đánh bại ma pháp, thật sảng khoái quá đi.
"Đồng chí Hạ, cảm ơn cô." Lâm Minh Duyệt mỉm cười với nữ thanh niên trí thức vừa lên tiếng bênh vực mình.
Hạ Nam bị nụ cười của cô làm cho ngẩn ngơ mất một lúc, thầm nghĩ, đồng chí Lâm này trông xinh đẹp thật đấy.
"Không có gì, mọi người đều là thanh niên trí thức, giúp đỡ nhau là chuyện nên làm mà."
Hai người nhỏ giọng trò chuyện, ba người Lâm Tâm Như tức đến mức sắp nổ tung.
Hai tiếng sau, xe khách đến huyện, trước cổng bến xe đã có mấy chiếc xe bò đỗ sẵn.
Phía trước mỗi chiếc xe bò đều dựng một tấm biển.
Lâm Minh Duyệt tìm được vị trí của đại đội Thanh Sơn thuộc công xã Hồng Hà, phát hiện trên xe bò đã có ba người, Hạ Nam vừa lên tiếng bênh vực cô trên xe khách ban nãy cũng ở trong đó.
Hai người còn lại là nam, một người là kẻ lo chuyện bao đồng trên tàu hỏa, hình như tên là Đỗ Kiến Quốc, người kia thì không biết tên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
