Khâu Thu vào nhà lấy một quyển sổ tay ghi chép rồi đưa cho cô bé: “Đây là hướng dẫn thu hái, sơ chế dược liệu bản địa, có cả phương pháp xử lý và những điều cần lưu ý nữa.”
Cô bé rất thông minh, lập tức hiểu rằng hoa kim ngân mình mang tới không đạt tiêu chuẩn thu mua của Khâu Thu.
Cô bé nhận lấy cuốn sổ, lật ngay đến trang có hình minh họa về hoa kim ngân, đọc kỹ: “Tiêu chuẩn khô ráo là khi bóp có tiếng giòn, nghiền ra là vụn… Điều cần chú ý là, dù là thu hái hay phơi sấy, trước khi nụ hoa khô hoàn toàn đều không được chạm tay trực tiếp hay đảo trộn, nếu không nụ hoa sẽ chuyển đen, làm giảm chất lượng…”
“Chỉ là hạ thấp chất lượng, nhưng vẫn có thể bán được đúng không ạ?”
Khâu Thu gật đầu: “Em có thể đến trạm thu mua ở huyện thành thử xem.”
“Cảm ơn chị.” Cô bé cúi đầu thật sâu để bày tỏ lòng biết ơn, nhưng vì hành động vội vàng, cả sọt hoa kim ngân trên lưng nghiêng đổ, rơi rào rào đầy đất.
Khâu Thu cúi xuống giúp cô bé nhặt lại, vừa làm vừa dặn dò: “Sau khi phơi khô, tốt nhất nên đựng trong bao nilon để tránh bị ẩm.”
Cô bé theo mẹ tái giá mà chuyển đến nơi này, bao nilon trong nhà cũng không đến phiên cô bé được dùng. Trương Tiểu Hoàn cắn môi dưới, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn đáp một tiếng “Vâng”. Sau khi tiếp nhận số cây kim ngân trong tay Khâu Thu, Trương Tiểu Hoàn lại nói tiếng cám ơn, rồi mới lưu luyến mà đưa cuốn sổ tay kia lại cho cô.
“Em cứ cầm đi.” Những cuốn sổ tay như thế này, Khâu Thu đã viết cả trăm cuốn, rồi lại nhờ Chử Thần đưa cho đại đội trưởng của các đại đội.
“Cảm ơn, cảm ơn, thầy lang Khâu, chị đúng là người tốt!”
Khâu Thu nhịn không được mà vui vẻ.
“Tạm biệt thầy lang Khâu!”
“Tạm biệt!” Nhìn cô bé đang vui vẻ đến mức mái tóc dài cũng vung vẩy theo, khi cô bé đi xa rồi, Khâu Thu lại tiếp tục phơi dược liệu.
Đến trưa, Nhị Ni mang đồ ăn đến.
Khâu Thu nhớ ra Chiêu Chiêu đã đi chơi rồi, cô liền lấy cái còi bằng tre trước ngực, huýt một tiếng dài, vang vọng khắp trại, vọng đến tận Nguyệt Hồ.
Trên bờ ruộng trước hồ, một đứa bé ba tuổi chân trần đang bắt cá chạch dưới mương ruộng. Nghe thấy tiếng huýt, cô bé liền cất giọng nói lớn: “Tiểu Đạp Tuyết, Tiểu Đạp Tuyết, mẹ muốn đi khám bệnh tại nhà, nhanh nhanh đến phòng y tế… Ơ, không đúng, là mẹ gọi chúng ta về ăn cơm!”
Cô bé còn chưa nói xong, Tiểu Đạp Tuyết đã chạy đến bờ hồ cỏ xanh rồi khụy hai chân trước, nằm xuống cạnh cô bé.
Hai bàn tay dính đầy bùn của Chiêu Chiêu đưa lên chống nạnh trên cái eo mũm mĩm, kiêu ngạo hếch cằm lên: “Ba nó là ông ngoại con chọn từ mười bảy con ngựa con, mà nó lại còn là con ngựa giống ba nó nhất. Con ngựa khác chắc chắn không nói được, nhưng nó nói gì là mẹ cháu đều biết hết, cháu cũng biết luôn. Ông xem, nó vừa nằm xuống là cháu biết ngay nó muốn cháu cưỡi nó về phòng y tế, không muốn để cháu ở lại đây một mình bắt cá chạch.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
