Sau khi Đạp Tuyết cứu cô gặp nạn, Chử Thần muốn Khâu Thu từ bỏ chức vụ thầy lang để ở nhà dưỡng thai cho tốt. Nhưng Khâu Thu không đồng ý, đã vậy cô lại còn nhận thêm một đồ đệ là Hàn Hồng Văn nữa. Cô ấy là con nuôi của một cựu chiến binh - bác Hàn.
Dạo gần đây, Khâu Thu thường xuyên buồn ngủ. Sáng ra, cô không dậy nổi nên phòng y tế chủ yếu do Hàn Hồng Văn đảm nhận việc khám chữa bệnh.
Thấy Khâu Thu dắt theo Chiêu Chiêu và Tiểu Đạp Tuyết đến, Hàn Hồng Văn liền buông cuốn sổ tay thầy lang xuống, bước lên đón:
“Sư phụ, bệnh viện huyện vừa gọi điện thoại. Bọn họ nói trên thành phố có một bệnh nhân bị nhọt gáy, phía sau cổ đã lở loét mưng mủ cả rồi, bảo em mang một lọ thuốc mỡ qua.”
Bà nội Khâu có bài thuốc gia truyền từ Đạo Tổ, chuyên trị nhọt gáy.
Từ khi bà cụ mất, việc điều chế thuốc mỡ này do Khâu Thu đảm nhận. Năm đó, cô đã truyền lại công thức cho Hàn Hồng Văn. Mỗi năm, cứ vào cuối xuân đầu hạ, hai thầy trò đều phải phối chế hàng trăm lọ thuốc.
“Được, em đi một chuyến đi.”
Hàn Hồng Văn gật đầu: “Đêm nay e là em không về được…”
Trại Nguyệt Hồ nằm gần huyện thành hơn so với thị trấn, nhưng nếu đi thành phố thì lại xa và bất tiện hơn so với đi tỉnh thành.
Khâu Thu hiểu rõ, ngày mai cô sẽ phải dậy sớm để đến phòng y tế khám bệnh cho mọi người.
Hàn Hồng Văn nhẹ nhàng xoa đầu Chiêu Chiêu, rồi vào nhà lấy cái túi xách màu vàng đất đã chuẩn bị sẵn, nhanh chóng đi về phía bên hồ.
Phòng y tế không thể bỏ trống, Hàn Hồng Văn đã đi rồi, thế nên Khâu Thu đành ở lại trực.
Chiêu Chiêu không ngồi yên được, cứ nằng nặc đòi mẹ trang bị yên ngựa cho Tiểu Đạp Tuyết, để hai mẹ con cùng đi dạo bên hồ.
Bên hồ có người trông thuyền, có mấy đứa trẻ đang cắt cỏ cho heo, hơn nữa Tiểu Đạp Tuyết rất thông minh, cực kỳ lanh lợi, thế nên Khâu Thu cũng không quá lo lắng về sự an toàn của Chiêu Chiêu.
Cô vào nhà lấy yên ngựa, trang bị đầy đủ cho Tiểu Đạp Tuyết rồi mới bế Chiêu Chiêu lên ngồi vững vàng trên lưng nó. Sau khi điều chỉnh lại bàn đạp cho phù hợp, cô còn treo một chiếc sọt tre nhỏ dùng để đựng cá vào bên trái yên ngựa.
Chuẩn bị xong xuôi, Khâu Thu căn dặn thêm: “Chỉ được chơi ở mương nước nhỏ, không được đi ra hồ lớn.” Sau đó, cô đưa dây cương cho Chiêu Chiêu, vỗ nhẹ vào mông Tiểu Đạp Tuyết rồi nói: “Đi đi, con đừng chơi quá muộn, nhớ về sớm một chút.”
“Mẹ, tạm biệt.” Chiêu Chiêu vui vẻ đáp lời.
“Thầy thuốc Khâu, chị có thu mua hoa kim ngân không ạ?”
Khâu Thu đeo bao tay trắng, tiến lên kiểm tra. Những bông hoa đã bẻ mềm, nụ hoa đổi màu đen, cô dùng tay vốc lên một nắm, nhận thấy chất lượng không được tốt lắm.
Khâu Thu chưa từng gặp đứa nhỏ này bao giờ, quần áo cô bé này đầy những mảnh vá chằng chịt, giặt đến mức bạc phếch, nhưng trên người vẫn sạch sẽ, gọn gàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)