Thẩm Du Chi chỉ vào Khâu Thu, nghiến răng nói: “Thầy lang Khâu à, trước khi nói Chiêu Chiêu, cô có thể tự kiểm điểm một chút được không? Đừng như con quạ đen đậu trên lưng heo mà chê heo đen!” Dứt lời, anh ta ném miếng thịt bò qua hàng rào rồi nhảy lên xe đạp phóng thẳng đi.
Khâu Thu hừ nhẹ một tiếng, xoay người nhìn về phía cô con gái còn đang rửa tay của mình: “Khâu Ý Chiêu, người ta đi rồi kìa, con còn không mau chạy theo xin lỗi?”
Chiêu Chiêu sững sờ, không ngờ tới người ta nói đi là đi thật, vội vàng giũ tay cho khô, lộc cộc chạy đuổi theo: “Chú Thẩm, cháu thực sự xin lỗi, Chiêu Chiêu không có ghét bỏ chú đâu! Chú đừng đi mà! Giữa trưa nhà con ăn tôm sông xào hẹ, ốc xào ớt cay, gà kho tương trộn cơm, thơm lừng lắm luôn!”
Thẩm Du Chi không quay đầu lại, chỉ giơ tay vẫy vẫy: “Bác đi đại đội Mậu Lâm làm việc cái đã, buổi tối lại đến thăm cháu.”
Chiêu Chiêu chững lại một chút, rồi quay sang hỏi cậu nhóc đi theo ra ngoài: “Anh về nhà ạ? Có muốn đi nhờ xe đạp của chú Thẩm không?”
Cậu nhóc lắc đầu: “Không cần, anh đi đường tắt.”
Trong núi có sói hoang, lợn rừng, báo và mèo rừng lớn, đi đường gần cũng sẽ có những nguy hiểm nhất định. Nếu không biết thì thôi, nhưng đã biết rồi, Khâu Thu cũng không dám để cậu nhóc một mình đi đường núi.
“Thẩm Du Chi, quay lại!”
Thẩm Du Chi bóp mạnh tay phanh, chân dài chống xuống, quay đầu hỏi: “Chuyện gì?”
Khâu Thu chỉ vào cậu nhóc: “Cháu của đại đội trưởng Trương ở đại đội Mậu Lâm, anh cho cậu nhóc đi ké với.”
“Phiền phức!” Miệng thì ghét bỏ nhưng Thẩm Du Chi vẫn không chần chừ mà lập tức quay đầu xe để chở người đi.
“Buổi tối nhớ đến nhà ăn cơm đấy.”
“Biết rồi.”
Nhị Ni mở gói giấy dầu trên tường rào ra: “Hình như là thịt bò, là thịt thăn xương bò.”
Khâu Thu ngẩng đầu nhìn bầu trời. Giữa nền trời xanh thẳm, những đám mây trắng bồng bềnh trôi, trông như từng đợt sóng biển cuộn lên lớp bọt tuyết trắng. Ánh nắng rực rỡ chiếu xuống núi non trập trùng của trại Nguyệt Hồ. Sau mấy ngày sương mù bao phủ, bầu không khí giờ đây trở nên trong trẻo, ấm áp, khiến lòng người cảm thấy dễ chịu.
“Cứ để tạm trong hầm trước, buổi tối lấy nửa cân thịt nấu canh chua thịt bò, một nửa xương sườn kho tàu, một nửa đem hấp.”
“Được.”
Nhị Ni ở lại trong nhà để dọn dẹp, còn Khâu Thu dắt theo Chiêu Chiêu, mang theo thùng nước và bàn chải, đi về phía đầu kia của trại.
Chưa đến chuồng bò và bãi chăn ngựa giữa trại, bọn họ đã nghe thấy một tiếng hí vang. Một con ngựa nhỏ, toàn thân nâu đậm với bốn vó trắng muốt, hưng phấn phi qua cổng tre, vẫy đuôi đầy kích động rồi chạy vòng quanh hai mẹ con họ.
“Tiểu Đạp Tuyết, Tiểu Đạp Tuyết…” Chiêu Chiêu phấn khích buông tay Khâu Thu, nhặt lấy dây cương ngựa con, vui vẻ nói: “Ngoan nào, chúng ta ra hồ chơi đi! Tao sẽ dẫn mày đi ăn cỏ non tươi ngon rồi tắm rửa cho máy, còn mày thì phải giúp tao bắt cá chạch đấy nhé!”
“Một ngày một viên thôi.” Khâu Thu dặn dò, rồi nhận lấy dây cương, một tay nắm lấy con gái, tay kia dắt Tiểu Đạp Tuyết đi về phía phòng y tế.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
