"Ha ha… Đúng đúng, Chiêu Chiêu nói đều đúng. Mau lên ngựa trở về đi, đừng làm cho mẹ con lo lắng." Nơi này gần Nguyệt Hồ, nhỡ không để ý, con bé chạy đến bên hồ rồi xảy ra chuyện gì thì sao.
Chiêu Chiêu nhíu mày, do dự một chút, thở dài: "Ai… Thôi được, chiều cháu lại đến vậy."
Nói xong, cô bé đeo lên lưng cái giỏ cá nhỏ mà ba đã đan cho mình, xách ủng và tất, nắm lấy dây cương rồi trèo lên lưng ngựa, sau đó mới giật dây cương mà nói: "Tiểu Đạp Tuyết, đi thôi, về phòng y tế nào. Tạm biệt ông Vương ạ!"
"Ừ, tạm biệt!"
Tiểu Đạp Tuyết đứng lên, hí dài một tiếng rồi tung vó chạy ra khỏi ruộng, băng qua con lạch, chạy về phía trại. Thoáng cái, nó đã lao đến trước mặt Khâu Thu, hưng phấn vây quanh cô vài vòng rồi mới vẫy đuôi dừng lại.
Nhị Ni bước tới bế Chiêu Chiêu xuống ngựa.
"Mẹ ơi, mẹ ơi, con về rồi đây, cục cưng Chiêu Chiêu của mẹ về rồi đây." Vừa đặt chân xuống đất, vứt giày vớ sang một bên, cô bé liền dùng đôi chân ngắn ngủn chạy về phía Khâu Thu.
Khâu Thu dùng ngón trỏ dí lên trán để chăn cô bé lại, không cho cô bé nhào vào người mình: "Dừng lại! Đừng ôm mẹ, bẩn lắm!"
Chiêu Chiêu dừng động tác khua tay múa chân lại, nhìn đôi bàn tay nhỏ bé dính đầy bùn đất của mình, cười nói: "Làm sao bây giờ?”
Khâu Thu dùng khăn lau đi vết bùn trên mặt Chiêu Chiêu, rồi chỉ về phía hồ nước lưu động trong sân.
Khâu Thu nhìn kỹ, sau đó lấy khăn tay lau sạch những vệt bùn còn sót lại trong kẽ móng tay cho cô bé.
Nhị Ni xách phích nước nóng trong phòng ra, đổ nửa chậu nước ấm, bế Chiêu Chiêu lên rửa sạch chân nhỏ, lau khô rồi đi tất, xỏ giày cho cô bé.
Khâu Thu rửa tay, mở tấm vải đậy giỏ tre, bày từng món ăn lên chiếc bàn nhỏ dưới gốc cây quế.
"Má ơi, con chộ cá chạch trong mương to và béo lắm, chiều con lại đi bắt, mang về nhờ cô Nhị Ni chiên giòn rồi rắc thêm bột ớt, thơm phải biết!”
Nhị Ni nghe vậy thì không nhịn được mà bật cười.
Vương Dịch Thần - thanh niên trí thức từ Bắc Kinh, cùng em họ Triệu Văn Lâm đi chợ về. Khi đi ngang qua trước phòng y tế, nghe thấy Chiêu Chiêu nói "má ơi" và "chộ", liền trêu ghẹo cô bé: "Ôi chao, cô bé nào từ Hỗ Thượng đến thế? Ăn cơm chưa đấy? Định ở lại trại Nguyệt Hồ của bọn anh mấy ngày vậy?"
“Chú Vương, chú Triệu!” Chiêu Chiêu nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ, lộc cộc chạy đến trước mặt hai người, hớn hở hỏi: “Hai người đi huyện thành sao?”
Triệu Văn Lâm bật cười: “Bọn chú chèo thuyền lên đây, đi ngay phía trước cháu đấy. Cháu cưỡi Tiểu Đạp Tuyết nhanh như gió, lướt qua bọn chú, lại còn bắn đầy bùn lên người chú đây này. Chú còn tưởng cháu không coi ai ra gì, hóa ra thật sự không nhìn thấy bọn chú à?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
