Tống Minh Nguyệt còn nhờ nhân viên bán hàng mua giúp cô một cái phích nước và hai cái chậu tráng men về.
"Nghề mộc của chú Hữu Lương nổi tiếng khắp mười dặm tám thôn, ngay cả người của công xã cũng thường xuyên tới tìm chú ấy làm đồ đấy."
Tống Minh Nguyệt sửng sốt, hỏi: "Chú gì cơ?"
Lưu Thanh Bình nói: "Chú Hữu Lương, tên của thợ mộc là Đàm Hữu Lương."
Đàm Hữu Lương, đây không phải là tên cha của Đàm Xuyên Hoài sao.
Nói cách khác, lát nữa phải đến chính là nhà Đàm Xuyên Hoài!
Nhà Đàm Xuyên Hoài cách ký túc xá thanh niên trí thức khá xa, phải đi bộ hai mươi phút.
Dọc đường, Lưu Thanh Bình luôn nhiệt tình giới thiệu tình hình trong đội cho Tống Minh Nguyệt.
"Điều kiện đội chúng ta coi như không tồi, từ lúc cha của đại đội trưởng quản lý, sản lượng lương thực đã đứng nhất nhì toàn công xã, năm được mùa giá trị công điểm có thể lên tới một đồng, thấp nhất cũng có bảy tám hào, sẽ không bị quá đói đâu."
"Nhưng nói đi cũng phải nói lại, không bị đói cũng chỉ là không bị đói thôi, bánh ngô, khoai lang khoai tây đủ ăn, nhiều hơn nữa thì không có, chắc chắn không thể so với trên thành phố được."
Lưu Thanh Bình nhìn Tống Minh Nguyệt một cái: "Nhìn cô là biết điều kiện gia đình không tồi, cuộc sống sau này có lẽ sẽ khá vất vả với cô, cô phải chuẩn bị tâm lý cho tốt."
Tống Minh Nguyệt gật đầu nói: "Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng từ sớm rồi."
Nỗi khổ ở nông thôn, cô đã nghe Đàm Xuyên Hoài kể rất nhiều.
Lưu Thanh Bình bèn không nói thêm nữa, lại chỉ vào vài ngôi nhà họ đi ngang qua, giới thiệu:
"Nhà đó là nhà kế toán, đừng coi thường kế toán, ông ấy là nhân vật số ba dưới quyền bí thư chi bộ cũ và đại đội trưởng của đại đội chúng ta đấy, con người ông ấy à... cô cứ chú ý đừng đắc tội ông ấy là được."
"Con dâu nhà kia là thợ may, ở nông thôn chúng ta bất kể may đồ gì cũng đều mua vải tìm thợ may may, tiền công rất thấp. Tất nhiên rồi, ai tự biết may thì vẫn tự may."
Thợ thủ công ở nông thôn được phép làm việc cho người khác và thu phí, ví dụ như thợ may, thợ nề, thợ mộc các loại.
Lưu Thanh Bình rất nhiệt tình, dọc đường đi giới thiệu vô cùng tỉ mỉ.
Tống Minh Nguyệt cũng theo lời cô ta quan sát thôn Đàm gia lúc này.
Cô từng theo Đàm Xuyên Hoài đến thôn Đàm gia.
Nhưng lúc đó, nhà nhà trong thôn Đàm gia đều là biệt thự nhỏ do Đàm Xuyên Hoài giúp xây dựng, đường làng cũng toàn là đường nhựa bằng phẳng, doanh nghiệp thôn do Đàm Xuyên Hoài giúp phát triển mỗi năm đều có thể chia hoa hồng cho mỗi hộ mười mấy vạn.
Là một thôn khá giả từng lên báo địa phương.
Đại đội Thắng Lợi hiện giờ lại gần như toàn bộ đều là nhà đất hoặc nhà đá, cũng chỉ có nhà kế toán vừa thấy là nhà ngói gạch xanh lớn.
Đường làng là con đường mòn bùn vàng, thỉnh thoảng gặp một đám trẻ con nô đùa, đứa nào đứa nấy cũng mặt vàng gầy gò như suy dinh dưỡng.
Các cơ sở vật chất hiện đại khác khoan hãy nói, ngay cả điện cơ bản nhất cũng chưa có.
Cho dù điều kiện có tốt hơn các đại đội khác thế nào, thì rốt cuộc cũng chỉ là được ăn thêm vài cái bánh ngô mà thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)