"A, đến rồi." Lưu Thanh Bình chỉ vào ngôi nhà cách đó không xa ở phía trước nói.
Đàm Hữu Lương là thợ mộc, có thêm một khoản thu nhập so với người khác, ba người con trai trong nhà cũng đều là những tay kiếm công điểm cừ khôi, cô con gái duy nhất còn gả vào một gia đình công nhân trên huyện.
Đầu tiên là một trận chó sủa truyền đến, tiếp đó là tiếng quát của một người phụ nữ.
Cánh cửa sân hé mở kêu cọt kẹt một tiếng rồi mở toang, một người phụ nữ bưng bát cười tít mắt nhìn Lưu Thanh Bình nói: "Ô kìa, thanh niên trí thức Lưu à, cô tìm cha tôi làm đồ nội thất gì thế?"
Tống Minh Nguyệt sau khi kết hôn với Đàm Xuyên Hoài, chỉ tiếp xúc với mẹ chồng khá nhiều, lúc về quê từng gặp gia đình anh hai và gia đình chị gái của anh.
Gia đình người anh cả đã trở mặt thì lại chưa từng gặp.
Người phụ nữ xa lạ trước mắt này chắc hẳn chính là người chị dâu cả mà Tống Minh Nguyệt chưa từng gặp.
Lưu Thanh Bình nhường chỗ cho Tống Minh Nguyệt ở phía sau bước lên, nói: "Là tiểu Tống mới đến muốn đóng đồ nội thất."
Vương Quế Anh đánh giá Tống Minh Nguyệt một phen, ánh mắt lượn lờ mấy vòng trên đồng hồ và quần áo của cô, sau đó mới nhiệt tình nói: "Cha tôi đang ăn cơm, có việc gì thì vào trong nói."
Chó đã bị xích lại, Lưu Thanh Bình và Tống Minh Nguyệt bước vào sân nhà Đàm Hữu Lương.
Đàm Hữu Lương nghe thấy tiếng động đã bước ra, những người còn lại vẫn đang ăn cơm trong nhà chính nhưng lại phóng tới những ánh mắt tò mò.
Đông người, Tống Minh Nguyệt không dám nhìn nhiều, chỉ nhanh chóng liếc mắt vào trong nhà chính một cái.
Đàm Xuyên Hoài đang cắm cúi ăn cơm, dường như không hề có chút tò mò nào giống những người khác.
Đàm Hữu Lương trông khoảng bốn năm mươi tuổi, ít nói, lau miệng rồi trực tiếp hỏi Tống Minh Nguyệt: "Làm đồ nội thất gì?"
Tống Minh Nguyệt nói ra yêu cầu của mình.
Căn phòng đó của cô nhỏ, không bày được quá nhiều đồ nội thất, để bàn ghế rồi thì không để được tủ quần áo nữa nhưng có thể đóng một cái rương to một chút đặt dưới gầm giường.
Do căn phòng hẹp và dài, chiều rộng chỉ rộng hơn chiếc giường kia một chút nên bàn cũng không thể quá rộng.
Nói xong, Tống Minh Nguyệt lại suy nghĩ một chút, cầm gậy gỗ ước chừng vẽ hình dáng chiếc tủ đầu giường trên mặt đất: "... Thật ra chính là một cái tủ được ghép lại từ mấy cái ngăn kéo."
Vừa nói vừa vẽ, Đàm Hữu Lương cũng nhanh chóng hiểu ra, tỏ ý có thể làm được.
Cuối cùng chốt lại kích thước, coi như là đã định xong.
Về giá cả, tiền công và tiền vật liệu đều không đắt.
Vốn dĩ cần Tống Minh Nguyệt tự đi mua vật liệu nhưng đại đội Thắng Lợi có trồng một cánh rừng, coi như bản thân đã sản xuất gỗ nên trực tiếp mua của đại đội là được.
Tống Minh Nguyệt trả trước hai đồng tiền cọc, hỏi: "Làm xong toàn bộ, khoảng bao lâu nhỉ?"
Đàm Hữu Lương nói: "Hiện giờ trong tay tôi đang có việc... cố gắng trước khi thu hoạch ngô sẽ làm gấp cho cô một phần trước vậy."
Tống Minh Nguyệt nói: "Được ạ, vậy ông cứ làm gấp bàn ghế trước đi, rương và tủ không vội."
Đàm Hữu Lương gật đầu đồng ý, thấy Tống Minh Nguyệt vẫn chưa có ý định rời đi, bèn hỏi: "Còn việc gì sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


