Tống Minh Nguyệt cười gật đầu: "Vậy thì làm phiền chị rồi."
Trong ba nữ thanh niên trí thức mới tới, Lưu Thanh Bình có ấn tượng tốt nhất với Tống Minh Nguyệt dịu dàng hòa nhã, lại nói thêm với cô vài câu dặn dò mới rời đi.
Hôm nay bốn thanh niên trí thức mới tới còn chưa cần đi làm, những người còn lại vừa đi, liền chỉ còn lại mấy người bọn họ.
Văn Tuyết và Liêu Hồng Mai đều từng tới tìm Tống Minh Nguyệt, muốn góp gạo thổi cơm chung với cô.
Người trước cô khéo léo từ chối, người sau thì trực tiếp ngó lơ.
Liêu Hồng Mai lại đi tìm Lưu Thanh Bình nhưng Mạnh Tinh cùng nhóm với Lưu Thanh Bình không đồng ý, cô ta cũng không gia nhập được.
Cứ như vậy, bốn người mới tới, chỉ có Chu Thự Quang gia nhập một đội bên nam đồng chí, ba nữ đồng chí cuối cùng đều tự nấu ăn riêng.
Điểm thanh niên trí thức chỉ có một cái nồi sắt lớn, mọi người luân phiên sử dụng.
Vốn dĩ tổng cộng ba nhóm người cũng không sao, dù sao nấu cơm đơn giản, miễn cưỡng đủ dùng.
Nhưng lúc này lại thêm ba nhóm người, nồi liền thiếu thốn hơn nhiều.
Lúc ăn cơm Vương Nhất Quang liền nhắc tới chuyện này, ám chỉ muốn tự nấu ăn riêng, tốt nhất cũng tự giải quyết vấn đề nồi niêu.
Tống Minh Nguyệt mang đủ phiếu công nghiệp, lập tức quyết định mua một cái nồi.
Trên đội có một hợp tác xã cung tiêu, lúc cô tới đã nhìn thấy.
Biết được Tống Minh Nguyệt muốn đi hợp tác xã cung tiêu, Văn Tuyết cũng đi theo cùng.
Hợp tác xã cung tiêu cách ký túc xá thanh niên trí thức không xa, năm phút là tới.
Nhưng đồ bán thật sự ít đến đáng thương.
Phần lớn là đồ nông thôn thường mua như muối, tương, giấm, có một lượng nhỏ vải và bát, gáo, chậu, nghe nói thỉnh thoảng sẽ cung cấp chút thức ăn như đậu phụ, giá đỗ.
Nồi sắt thì không có, chỉ có nồi đất và nồi gốm.
Nhưng nhân viên bán hàng nói ngày mai sẽ đi trấn trên nhập hàng, có thể giúp Tống Minh Nguyệt mua hộ một cái nồi sắt.
Một cái nồi sắt lớn tốn bốn tờ phiếu công nghiệp cộng thêm bảy đồng.
Sau khi bị Tống Minh Nguyệt từ chối góp gạo thổi cơm chung, Văn Tuyết vốn không muốn sáp tới nữa nhưng cô ấy cũng không muốn đi giành dùng một cái nồi với mọi người.
Nếu tự mình mua riêng một cái, tiền thì dễ nói, phiếu công nghiệp cô ấy lại không mang theo bao nhiêu...
Thế là Văn Tuyết lại mặt dày thử hỏi: "Hay là hai chúng ta mua chung một cái nồi?"
Nhiều người khác dùng chung một cái nồi như vậy, so với một người dùng một cái nồi, rất dễ khiến người ta sinh ra định kiến.
Hơn nữa nếu người khác đang vội, mượn nồi của cô dùng một chút, cô cũng không tiện không cho mượn chứ? Cho một người mượn, có cho hai người mượn không? Có cho ba người mượn không?
Nếu là người chung sống hòa thuận thì không sao nhưng có một người rõ ràng lúc nào cũng chuẩn bị chiếm tiện nghi của cô như Liêu Hồng Mai, Tống Minh Nguyệt không muốn để lại cho đối phương bất kỳ cơ hội chiếm tiện nghi nào.
Nhìn chung, mua chung một cái nồi với Văn Tuyết là có lợi.
Tống Minh Nguyệt gật đầu đồng ý.
Văn Tuyết mừng rỡ, chút oán niệm trong lòng về việc Tống Minh Nguyệt từ chối góp gạo thổi cơm chung cũng nháy mắt biến mất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

