Khóe miệng Văn Tuyết giật giật, hỏi: "Các anh bao lâu mới được ăn một bữa thịt?"
Nam thanh niên trí thức kia đáp: "Nếu chim sẻ bắt được cũng tính là thịt thì là hôm qua."
Văn Tuyết: "Nếu không tính thì sao?"
"Nếu không tính, vậy là ba tháng trước, trên đội chết một con bò, được chia chút thịt bò." Vương Nhất Quang tiếp lời.
Liêu Hồng Mai nhăn nhó mặt mày nói: "Nói cách khác, chúng tôi sau này cũng giống các anh sao?"
Lại có người nói: "Thịt đều là hàng xa xỉ, tôi nghĩ cũng không dám nghĩ, chỉ cầu nguyện năm nay làm việc chăm chỉ, có thể kiếm thêm chút công điểm, đổi thêm chút bột mì trắng!"
Điều này chắc chắn lại làm cho các thanh niên trí thức mới tới hiểu thêm về cuộc sống gian khổ sau này.
Nguồn cung cấp trong thành phố mặc dù cũng là lương thực thô và tinh trộn lẫn để phát nhưng rốt cuộc mỗi tháng vẫn có lượng thịt và dầu cố định.
Lưu Thanh Bình an ủi: "Không sao, chỗ chúng ta nhiều núi, thỉnh thoảng có thể bắt con thỏ con gà rừng gì đó cải thiện bữa ăn."
Lời này chẳng có hiệu quả an ủi gì.
Văn Tuyết bị đả kích đến mức hơi ủ rũ.
Liêu Hồng Mai thì trợn trắng mắt.
Liêu Hồng Mai liếc thấy Tống Minh Nguyệt đang yên lặng ăn cơm ở bên cạnh không hề nhíu mày một cái, trong lòng cô ta càng khẳng định Tống Minh Nguyệt mang theo nhiều tiền phiếu từ nhà.
Đảo mắt một vòng, Liêu Hồng Mai gắp một miếng khoai tây trong bát cho Tống Minh Nguyệt: "Minh Nguyệt nhìn cô gầy kìa, cô ăn nhiều một chút."
Tống Minh Nguyệt nhanh tay lẹ mắt dời bát của mình ra, nhíu mày nói: "Không cần, tôi ăn đủ rồi."
Những người khác nhìn thấy, hỏi hai người: "Các cô trước kia đã quen biết sao?"
Liêu Hồng Mai cười nói: "Hai chúng tôi đã ngồi cùng bàn nửa năm đấy, Minh Nguyệt nhỏ tuổi hơn một chút, tôi đương nhiên phải chăm sóc cô ấy rồi."
Tống Minh Nguyệt nhạt giọng nói: "Không dám, tôi không gánh nổi sự chăm sóc của cô."
Lời này vừa nghe đã thấy có chuyện rồi!
Nhưng tuy nói đều rất hóng hớt, song rốt cuộc còn chưa quen thuộc, cũng không ai hỏi nhiều gì.
Ngược lại là Văn Tuyết, cô ấy ghét Liêu Hồng Mai, giữ vững nguyên tắc kẻ thù của kẻ thù là bạn bè, đối xử với Tống Minh Nguyệt lập tức thân thiết hơn rất nhiều.
Đối mặt với sự lấy lòng, Tống Minh Nguyệt không từ chối, cũng không quá mức nhiệt tình.
Ngoại trừ Liêu Hồng Mai, cô đối với các thanh niên trí thức khác đều giữ chung một nguyên tắc: chung sống hòa thuận, không dính líu quá nhiều.
Cứ như vậy, quan hệ của cô với mọi người lại tốt đẹp ngoài ý muốn, đây là chuyện sau này.
Sau khi ăn cơm xong, Vương Nhất Quang liền dẫn hai nam thanh niên trí thức giúp dọn dẹp đồ lặt vặt trong căn phòng nhỏ ra, sau đó lại dựng một cái giường.
Cái giường kia... thật ra chính là một tấm ván gỗ, rộng chưa tới một mét rưỡi, khá dày dặn.
Ván gỗ cứng ngắc, lại không có đệm, trải một lớp nệm lên cũng không êm ái hơn bao nhiêu.
Trong không gian không có đồ dùng trên giường phù hợp với đặc trưng thời đại để dùng, chỉ có thể tạm bợ trước, đợi ruột bông mùa đông gửi tới lại thêm một lớp nệm nữa.
Trong phòng ngoại trừ cái giường kia, không còn bất kỳ đồ nội thất nào.
Thế này chắc chắn không thể ở được.
Tống Minh Nguyệt đi tìm Lưu Thanh Bình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
