Nói như vậy, điều kiện của phòng để đồ lặt vặt chắc chắn là không được tốt cho lắm.
Quả nhiên, căn phòng để đồ lặt vặt đó là một gian phòng hẹp và dài, chiều rộng chỉ đủ đặt dọc một chiếc giường, muốn lên giường cũng phải trèo lên từ phía cuối giường.
Diện tích nhỏ đến mức còn chẳng bằng phòng hai người ở.
Quan trọng nhất là không có cửa sổ.
Ban ngày vừa đóng cửa lại, phải thắp đèn mới có thể nhìn rõ.
Ánh sáng tối tăm, không thông gió, hẹp dài chật chội, ở lâu chắc chắn sẽ thấy ngột ngạt.
Liêu Hồng Mai và Văn Tuyết lập tức đều lộ ra vẻ mặt không tình nguyện.
Nữ thanh niên trí thức này tên Lưu Thanh Bình, xuống nông thôn đã sắp mười năm rồi, là một nhân vật như người chị cả, phụ trách các công việc thường ngày bên phía các nữ đồng chí.
Một nữ thanh niên trí thức khác thoạt nhìn có vẻ lạnh lùng nói: "Tôi và chị Bình ở quen rồi, không muốn đổi bạn cùng phòng."
Lưu Thanh Bình không tán đồng gọi một tiếng: "Tiểu Mạnh...”
Đại đội trưởng đau đầu nói: "Vẫn là rút thăm đi, công bằng nhất rồi, cả năm người đều rút!"
Lúc này Tống Minh Nguyệt nãy giờ không nói gì lên tiếng.
"Đại đội trưởng, để tôi ở phòng nhỏ đi."
Cô cũng không giả vờ, nói thẳng: "Điều kiện phòng nhỏ đúng là không tốt nhưng tôi thích ở một mình cho yên tĩnh."
Liêu Hồng Mai cười nói: "Đúng vậy đúng vậy, tôi và Minh Nguyệt là bạn học, cô ấy chính là thích yên tĩnh, tôi biết mà."
Như vậy thì cũng không cần rút thăm nữa.
Đại đội trưởng lại dặn dò vài câu, liền không chờ nổi mà đi về nhà ăn cơm.
Vương Nhất Quang cũng vẫy gọi các thanh niên trí thức mới tới: "Hành lý cứ để đó chiều dọn dẹp sau, chúng ta ăn cơm trước đi."
Các thanh niên trí thức nấu ăn riêng, bảy người lúc trước chia làm hai nhóm.
Nhưng bốn người mới tới vừa đến, chắc chắn không thể tự nấu ăn ngay được, với tư cách là đội trưởng, Vương Nhất Quang liền dứt khoát sắp xếp hôm nay mọi người ăn chung với nhau.
Cơm đã nấu xong từ sớm, đang được ủ ấm trong nồi.
Các thanh niên trí thức cũ đều tỏ ra rất hưng phấn, hai mắt phát sáng.
Lên bàn rồi mới biết, bọn họ hưng phấn là bởi vì hôm nay có thịt ăn.
Hôm nay lúc sắp xuất phát đi công xã, đại đội trưởng mang đến cho các thanh niên trí thức một con thỏ.
Ông phàn nàn thì phàn nàn nhưng cũng biết thanh niên trí thức xuống nông thôn không dễ dàng, người đến rồi cho ăn một bữa ngon coi như là chào mừng.
Con thỏ nặng hơn năm cân, lột da và bỏ nội tạng đi còn lại khoảng ba cân, thêm khoai tây và đậu đũa hầm lên, múc ra đầy một chậu lớn.
Ngồi bên bàn ngửi mùi thơm, Tống Minh Nguyệt hình như nghe thấy tiếng nuốt nước bọt ừng ực của những người khác.
Vương Nhất Quang dùng đũa gắp thịt ra chia, lại chia nốt khoai tây và đậu đũa còn lại.
Bát của mỗi người đều chất cao có ngọn.
Văn Tuyết trợn mắt há hốc mồm nói: "Chia thịt thì thôi đi, khoai tây cũng chia sao?"
Một nam thanh niên trí thức cười hì hì nói: "Khoai tây cũng hút no mùi thịt rồi, là đồ tốt đấy, nếu không chia, cô không giành lại tôi đâu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


