Đủ để nuôi Đàm Xuyên Hoài béo tốt khỏe mạnh rồi!
Cô gái ngồi bên cạnh nhìn cô vài cái rồi hỏi: "Cô dùng kem tuyết hoa hiệu gì vậy? Thơm quá."
Tống Minh Nguyệt khó hiểu lắc đầu: "Tôi không dùng kem tuyết hoa đâu."
Nhưng cúi đầu ngửi thử, trên người cô quả thật có thoang thoảng mùi hương.
Có lẽ vừa rồi ở trong đó hơi lâu nên bị ám mùi.
Thấy cô không trả lời, cô gái bên cạnh khẽ bĩu môi, cũng không nói thêm gì nữa mà ngoảnh đầu sang một bên, nhắm mắt vờ ngủ.
Sắc trời ngoài cửa sổ dần trở nên đen kịt.
Mọi người trên tàu cũng dần ngừng nói chuyện, bên tai ngoại trừ tiếng xình xịch của tàu hỏa đang chạy thì hầu như không còn âm thanh nào khác.
Tiền, tem phiếu và các vật dụng quý giá của Tống Minh Nguyệt đều cất trong không gian, mấy toa tàu gần đó lại đa số là thanh niên trí thức đi xuống nông thôn nên cô an tâm tựa vào lưng ghế ngủ thiếp đi.
Nhưng suy cho cùng thì điều kiện trên tàu khá tồi tệ, cô ngủ không được sâu giấc, chập chờn một lúc rồi tỉnh lại.
Nhìn đồng hồ mới có bốn giờ, trời bên ngoài vẫn chưa sáng.
Tống Minh Nguyệt dứt khoát đi vào nhà vệ sinh.
Khóa kỹ cửa lại rồi vào không gian.
Đánh răng rửa mặt trong không gian, thay quần áo sạch sẽ, ăn chút đồ lót dạ rồi cô mới ra ngoài.
Khi cô quay lại chỗ ngồi, cô gái bên cạnh cũng đã tỉnh.
Thấy Tống Minh Nguyệt tinh thần sảng khoái, người ngợm sạch sẽ, cô gái kia không nói gì nhưng một lát sau cũng đi vệ sinh, lúc quay lại đã thay một bộ quần áo mới.
Đồng bằng rộng lớn ngoài cửa sổ không biết từ lúc nào đã hóa thành đồi núi nhấp nhô.
Tim Tống Minh Nguyệt đập nhanh hơn.
Lúc này trong lòng cô mới nảy sinh cảm giác thấp thỏm.
Đàm Xuyên Hoài của thời điểm này, liệu có thích cô không?
Nhà ga đông đúc nhộn nhịp toàn là người nhưng ra khỏi sân ga sẽ có điểm tiếp đón thanh niên trí thức.
Đây là điểm do Văn phòng thanh niên trí thức huyện lập ra.
Tất cả thanh niên trí thức đến huyện này cắm đội đều tập trung báo danh ở đây, sau đó người của Văn phòng thanh niên trí thức huyện sẽ tổ chức đưa họ về từng công xã.
Thanh niên trí thức xếp hàng báo danh có khoảng bảy tám trăm người, đông nghịt cả một vùng.
Hiện giờ đã qua thời kỳ cao điểm xuống nông thôn nên số lượng này không tính là nhiều, chia về mỗi công xã cũng chỉ khoảng mười mấy người.
Mấy năm trước, tàu chuyên dụng chở người cứ phải gọi là hết chuyến này đến chuyến khác.
"Tống Minh Nguyệt! Sao cô cũng đi xuống nông thôn thế này!"
Nghe thấy có người gọi tên mình, Tống Minh Nguyệt ngẩng đầu nhìn sang thì thấy một cô gái trông hơi quen mặt đang đi về phía mình. Chiếc túi vải bạt quân dụng to đùng vác trên vai đè nặng khiến thân hình gầy gò của cô ta phải còng rạp xuống.
Cô gái đi đến trước mặt Tống Minh Nguyệt, đặt túi xuống đất, hơi nheo mắt đánh giá Tống Minh Nguyệt.
"Bố cô chẳng phải là phó xưởng trưởng sao? Sao cô lại đi xuống nông thôn thế?"
Ánh mắt đánh giá kia khiến Tống Minh Nguyệt hơi khó chịu, cô thản nhiên đáp: "Xuống nông thôn là hưởng ứng lời kêu gọi của nhà nước, liên quan gì đến việc bố tôi là phó xưởng trưởng?"
Dường như không ngờ Tống Minh Nguyệt lại phản ứng như vậy, cô gái sửng sốt một chút rồi mới nói: "Vẫn còn giận tôi đấy à? Chuyện lần đó tôi thật sự không cố ý, tôi không biết hôm ấy anh trai tôi ngủ ở nhà, nếu không sao tôi có thể để cô ở lại trong phòng một mình chứ?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

