Nhà máy thép tài chính hùng hậu, cũng phát cho thanh niên trí thức xuống nông thôn một số tem phiếu trợ cấp và đồ bảo hộ lao động.
...
Lúc xuất phát, Phùng Thi Tuệ còn phải ngấn lệ tiễn Tống Minh Nguyệt ra ga tàu.
Mãi cho đến khi đoàn tàu xình xịch chạy đi xa, mặt Phùng Thi Tuệ mới sầm lại.
Xuống nông thôn chịu chút khổ sở cũng tốt.
Mới biết người mẹ kế là bà ta đối xử tốt với cô thế nào.
Đợi đến khi Tống Minh Nguyệt khóc lóc cầu xin được về thành phố, lúc đó bàn lại chuyện hôn sự với Lục gia, nói không chừng còn dễ dàng hơn.
Tống Minh Nguyệt chỉ xách một chiếc vali da và một cuộn chăn đệm nhỏ.
Trong vali đựng vài bộ quần áo thay giặt, đồ ăn, đồ dùng sinh hoạt cơ bản và sách, còn cuộn chăn đệm chỉ có nệm lót, ga trải giường, chăn mỏng và chiếu trúc.
Đang là mùa hè, trong thời gian ngắn chừng này đồ là đủ dùng rồi.
Nơi cô cắm đội là công xã Đông Hưng thuộc huyện Cao Dương, quê nhà của Đàm Xuyên Hoài.
Huyện Cao Dương nằm ở vùng hẻo lánh của tỉnh, là khu vực miền núi, đi tàu hỏa từ tỉnh thành đến đó phải mất mười lăm tiếng đồng hồ.
Tàu hỏa xuất phát lúc bốn giờ chiều, khoảng bảy tám giờ sáng hôm sau mới đến nơi, phải ngủ qua một đêm trên tàu.
Thời gian tuy không quá dài nhưng ngồi ghế cứng rất không thoải mái, Tống Minh Nguyệt chưa từng phải chịu khổ như vậy bao giờ nên cảm thấy rất khó chịu.
Nhưng cứ nghĩ đến việc xuống nông thôn là có thể gặp được Đàm Xuyên Hoài, cô lại ngay lập tức cảm thấy chẳng sao cả.
Ngồi hơn ba tiếng đồng hồ, cô đứng dậy đi vệ sinh.
Vừa mở cửa ra, một mùi khai nồng nặc xộc thẳng vào mũi khiến cô suýt nôn.
Nhưng không còn cách nào khác, chuyện giải quyết nỗi buồn đâu thể nhịn được.
Khóa cửa lại, Tống Minh Nguyệt đang định giải quyết thật nhanh thì trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ.
Cô có thể vào không gian đi vệ sinh mà! Qua quan sát mấy ngày nay, tuy trong không gian không có sự thay đổi về nhiệt độ hay ngày đêm nhưng điện nước và khí đốt vẫn có thể sử dụng bình thường.
Mấy ngày nay, những thứ khác cô không ăn mấy nhưng đã tiêu diệt không ít trái cây.
Nhưng bây giờ, tủ lạnh thế mà lại khôi phục trạng thái đầy ắp như lúc ban đầu, ngay cả nửa quả dưa lưới kia cũng xuất hiện trở lại.
Chuyện này là sao?
Tống Minh Nguyệt nhẩm tính thời gian, hôm nay cách lần đầu tiên cô vào không gian vừa vặn trôi qua bảy ngày.
Chẳng lẽ cứ cách bảy ngày, không gian sẽ khôi phục lại như cũ một lần?
Vậy thì chỉ khôi phục tủ lạnh thôi sao? Hay là khôi phục toàn bộ?
Đột nhiên, Tống Minh Nguyệt nghe thấy tiếng đập cửa. Không kịp nghĩ nhiều, cô vội vàng ra khỏi không gian, mở cửa nhà vệ sinh.
Chị gái ngoài cửa lườm cô một cái: "Cô gái xinh đẹp thế này mà đi nặng lâu thế!"
... Nhất thời cô không biết người ta đang khen hay đang mỉa mai mình nữa.
Tống Minh Nguyệt ngượng ngùng cười với chị gái kia.
Sau khi trở lại chỗ ngồi, tâm trạng Tống Minh Nguyệt vẫn rất kích động.
Tủ lạnh có thể khôi phục là điều chắc chắn, như vậy cho dù không trồng lương thật rau củ trong vườn, cô cũng có rau củ, trái cây, thịt, trứng, sữa ăn mãi không hết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
