Bố mẹ đẻ của bà ta đã lớn tuổi như vậy, mỗi ngày đều phải làm công việc quét dọn nhà vệ sinh vừa bẩn vừa mệt...
Không có tem phiếu làm thêm, nguồn cung cấp của mỗi người trong nhà đều có định mức, bà ta còn trợ cấp cho nhà mẹ đẻ thế nào đây?
Tống Minh Nguyệt tuyên truyền đến mức ai ai cũng biết, Phùng Thi Tuệ vừa ra khỏi cửa đã được người ta khen ngợi, danh tiếng mẹ kế tốt của bà ta càng ăn sâu vào lòng người!
Nhưng lần đầu tiên, Phùng Thi Tuệ có chút căm hận cái danh tiếng này!
Tống Minh Nguyệt ở nhà trông có vẻ tiêu xài nhiều, thực tế cô được Phùng Thi Tuệ dạy dỗ rất hiểu chuyện, ngoài chút tiền tiêu vặt đó ra, sẽ không đòi thêm tiền.
Càng không cần phải nói hiện giờ cô đã tốt nghiệp cấp ba, không lấy chồng cũng có thể đi làm, sau này ngay cả tiền tiêu vặt cũng không cần cho.
Nhưng vừa xuống nông thôn, đã phải chi ra 20 đồng!
Phùng Thi Tuệ có khổ mà không nói được, có lòng muốn để Tống Cao Phi giải quyết chuyện này nhưng bí thư ủy ban nhà máy sống ở nhà bên cạnh không biết nghe được từ đâu, còn đặc biệt biểu dương Tống Cao Phi.
Tống Minh Nguyệt còn ở bên cạnh chỉ huy:
"Lấy cả hai hộp mạch nhũ tinh đó đi, dù sao ở nhà cũng không có ai uống."
Phùng Thi Tuệ: Sao lại không có ai uống? Bà ta còn định mang về nhà mẹ đẻ cơ mà.
"Bố con không thích ăn thịt lợn đóng hộp, mấy hộp còn lại đóng gói hết cho con đi."
Phùng Thi Tuệ: Bố mày không thích ăn nhưng Vĩ Vĩ và San San thích ăn mà!
"Tem đường trong nhà còn bao nhiêu? Mua hết đường trắng, đường đỏ cho con đi. Ồ đúng rồi, con thích ăn kẹo Đại Bạch Thố, mua thêm vài gói nữa nhé."
Phùng Thi Tuệ cuối cùng không nhịn được nói: "Con lấy nhiều đường như vậy làm gì?"
Tống Minh Nguyệt ngước mắt lên, hỏi: "Có phải con đòi hỏi quá nhiều rồi không?"
Cửa nhà họ Tống đang mở toang, lại ở tầng một, người qua lại trong hành lang đều có thể nhìn thấy và nghe thấy.
Thấy có người vểnh tai lên hóng chuyện, Phùng Thi Tuệ vội cười nói: "Sao có thể chứ, dì chỉ sợ đồ nhiều quá con khó mang theo thôi."
Tống Minh Nguyệt ngẫm nghĩ, tán đồng gật đầu.
"Cũng đúng, vậy lúc đi con mang ít đồ thôi, những thứ còn lại bao gồm cả chăn bông dày và áo bông mùa đông, dì cứ gửi bưu điện cho con nhé."
"Phích nước và chậu rửa mặt, con sẽ đến đó mua."
"Đúng rồi, con nhớ phiếu công nghiệp trong nhà tích cóp mấy tháng rồi chưa tiêu đúng không? Đưa hết cho con đi, dù sao trong nhà cũng không thiếu thứ gì."
Phùng Thi Tuệ: "...”
Ngoài cửa lại có người khen: "Tiểu Phùng à, cô làm mẹ kế đúng là không bới ra được chút lỗi nào đâu đấy!"
Phùng Thi Tuệ cười gượng vài tiếng, kìm nén tính tình làm theo lời dặn dò của Tống Minh Nguyệt.
Phiếu công nghiệp được phát theo tỷ lệ tiền lương, cứ 20 đồng được một tờ, Tống Cao Phi một tháng có thể nhận được năm tờ.
Trong nhà tích trữ được hơn bốn mươi tờ, đều bị Tống Minh Nguyệt lấy đi hết.
Đàm Xuyên Hoài từng nói, nông thôn thời đại này thiếu thốn nhất chính là các loại đồ dùng hàng ngày, nông dân gần như không có kênh nào để nhận được phiếu công nghiệp.
Còn có xà phòng, kem đánh răng cũng không dễ mua, cô phải lấy nhiều một chút.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


