Nghe vậy, Tống Minh Nguyệt nhìn cô gái trước mặt thêm lần nữa, chợt nhớ ra người này là ai.
Liêu Hồng Mai, bạn cùng bàn thời cấp ba của cô.
Trong thời gian ngồi cùng bàn, quan hệ giữa hai người khá tốt.
Có một lần, Liêu Hồng Mai mời Tống Minh Nguyệt đến nhà cô ta chơi, giữa chừng đột nhiên nói có việc phải ra ngoài một lát.
Ai ngờ Liêu Hồng Mai vừa ra khỏi cửa, từ phòng trong nhà cô ta liền có một người bước ra.
Anh trai của Liêu Hồng Mai là Liêu Hồng Quân, một tên lưu manh có tiếng.
Tống Minh Nguyệt sợ hãi, vội vàng muốn chạy ra ngoài nhưng vừa kéo cửa mới phát hiện Liêu Hồng Mai đã khóa trái cửa từ bên ngoài.
Lúc này Tống Minh Nguyệt mới cảm thấy có điều chẳng lành, thấy ánh mắt Liêu Hồng Quân ngày càng dâm tà, trong lúc hoảng loạn, cô quyết định ra tay trước, hung hăng đá mạnh một cú vào hạ bộ của Liêu Hồng Quân, sau đó leo qua cửa sổ trốn ra ngoài.
Liêu gia ở nhà trệt, cửa sổ lại không lắp song sắt chống trộm như đời sau nên cô trèo ra ngoài khá dễ dàng, chỉ vì quá vội vàng nên bị trẹo chân.
Mà Liêu Hồng Quân cũng không ngờ động tác của cô lại nhanh nhẹn và dứt khoát đến vậy, đợi cơn đau qua đi, ý thức tỉnh táo lại thì Tống Minh Nguyệt đã chuồn mất tăm.
Dù là người ngốc đến mấy cũng nhìn ra được ý đồ của anh em Liêu gia.
Từ đó về sau, Tống Minh Nguyệt cắt đứt qua lại với Liêu Hồng Mai.
Chỉ là không ngờ sau khi trọng sinh chọn đi xuống nông thôn, cô lại đụng mặt cô ta ở đây.
Liêu Hồng Mai thấy Tống Minh Nguyệt vẫn không để ý đến cô ta, cũng không bận tâm.
Tính khí của Tống Minh Nguyệt cô ta rất rõ, mềm mỏng và rất dễ nắm thóp.
Chỉ là chuyện lần trước làm quá vội vàng, làm hơi quá đáng, Tống Minh Nguyệt tức giận cũng là bình thường.
Tượng đất cũng có ba phần nóng giận mà.
Đợi một thời gian nữa, cô ta dỗ dành tử tế, chắc hẳn vẫn có thể dỗ người quay lại. Tống Minh Nguyệt hào phóng, làm bạn với cô, lợi ích rất nhiều.
Tính toán kỹ lưỡng như vậy, Liêu Hồng Mai liền cố ý xem địa điểm cắm đội của Tống Minh Nguyệt trên bảng đăng ký.
Không ngờ lại cùng một công xã với cô ta!
Liêu Hồng Mai càng vui mừng hơn.
Cụ thể đưa đến đại đội nào thì bốc thăm quyết định.
Tống Minh Nguyệt nhớ lại Đàm Xuyên Hoài từng nói, trước kia tuy nghèo nhưng thôn của anh cũng coi là hộ sản xuất lương thực lớn của cả công xã, chưa từng xuất hiện tình trạng chết đói.
Thậm chí vì sản xuất nhiều lương thực, còn từng tiếp nhận không ít thanh niên trí thức.
Tống Minh Nguyệt nhìn tên ba đại đội, lặng lẽ hỏi lãnh đạo công xã quản lý phân bổ: "Xin hỏi thôn Đàm gia là đại đội nào?"
Lãnh đạo công xã kinh ngạc nhìn cô một cái: "Sao cô biết thôn Đàm gia? Có người thân ở đó à?"
Lời nói dối này không dễ nói, chớp mắt là có thể bị vạch trần.
Thế là Tống Minh Nguyệt lắc đầu nói: "Cũng không có người thân gì, là ông ngoại tôi từng đánh du kích ở đây, nghe nói từng đóng quân ở thôn Đàm gia, cho nên tôi muốn đến nơi ông cụ từng chiến đấu."
La lão gia tử quả thật từng đánh trận ở đây nhưng có đóng quân hay không thì không biết, có điều cho dù không đóng quân, ít nhất cũng từng đi ngang qua mỗi thôn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


