Tư Nguyệt không kịp né tránh, cứ thế đâm sầm vào đôi mắt đen sâu thẳm của người đàn ông.
Tim cô đập thình thịch, vội vàng thu ánh mắt lại, hai má nóng bừng.
Mình làm sao thế này, chẳng phải chỉ nhìn một cái thôi sao, chột dạ cái gì chứ!
Lát nữa khéo Chu Luật Sâm lại thấy mình kỳ quặc mất!
Tư Nguyệt bực bội vỗ vỗ đầu mình.
Đến khi cô lấy hết can đảm nhìn lại lần nữa thì Chu Luật Sâm đã đi xa rồi.
Bóng đen biến mất nơi chân trời mờ tối.
Tư Nguyệt đương nhiên không ngủ được nữa, cô dậy bắt đầu dọn dẹp vệ sinh, lau sàn nhà sạch bong, ghế sofa cũng lau đến sáng bóng.
Chủ yếu là vì cô hơi bị sạch sẽ, đã xác định ở đây thì phải dọn dẹp cho thật tốt.
Nhưng ngôi nhà này quá lớn, cô cũng chỉ có thể dọn phòng của mình và phòng khách.
Dọn dẹp xong, Tư Nguyệt vào bếp hầm cháo.
Lúc lên lầu, Dao Dao đã tỉnh, đang ôm gối ê a gặm.
Cả cái gối toàn là nước miếng.
Thấy cô bé mới buông gối ra, lập tức giang đôi tay nhỏ mềm mại đòi bế.
Cô nhóc sắp hai tuổi rồi mà còn chưa biết nói, chỉ có hai khả năng, một là phát triển quá chậm, hai là không có ai dạy.
Tư Nguyệt có ý muốn dạy cô bé nói nên lúc nói chuyện đều cố tình nói chậm lại.
Nhóc con tuy có vài chỗ không hiểu nhưng vẫn rất chăm chú lắng nghe.
"Anh trai!"
"A a a!"
"Ba!"
Tư Nguyệt mừng rỡ nhìn cô bé: "Dao Dao, nói lại lần nữa nào, mẹ!"
"Khì khì khì!" Cô bé bị chọc cười nhưng mãi không nói được tiếng "mẹ" thứ hai.
Xem ra không phải do phát triển chậm, chỉ là không có ai dạy mà thôi.
Tư Nguyệt cũng không vội, dù sao mấy đứa trẻ nhà họ Chu đều rất thông minh, không lo cô bé không học được.
Trong lúc đó, trời bên ngoài cũng đã sáng.
Tư Nguyệt buồn chán mở ti vi, lúc này đang phát tin tức buổi sáng.
Ánh nắng từ ngoài cổng lớn chiếu vào, mang đến vài phần hơi ấm cho ngôi nhà trống trải.
Không khí trong lành này là thứ mà ba mươi năm sau cô chưa từng được hít thở, mỗi một hơi đều khiến lòng người sảng khoái.
Tư Nguyệt hâm lại cơm tối qua, rưới nước sốt thịt kho lên, chan vào cơm trắng, ăn một miếng thơm nồng đậm đà.
Cô còn dạy Dao Dao tự dùng thìa xúc cơm, Dao Dao quả nhiên thông minh, chỉ một lát đã học được.
Cũng không biết chó nhà Chu Luật Sâm ăn gì, Tư Nguyệt cũng không biết nấu cơm cho chó, lại sợ nó đói quá hóa điên nên đành chan chút cơm rồi bưng ra ngoài.
Bên cạnh chuồng chó có một cái bát sắt, bên trong toàn là lông chó.
Tư Nguyệt rất sợ con chó đứng lên đã cao gần bằng mình, cô đứng từ xa dùng một cành cây khều cái bát lại, rửa sạch sẽ rồi mới đổ cơm nóng vào.
Ngửi thấy mùi cơm thơm, con chó ngao Tây Tạng màu vàng cuối cùng cũng mở mắt, đứng dậy, đưa mắt nhìn về phía Tư Nguyệt.
Tư Nguyệt đặt bát của chó xuống đất, đẩy đến trước mặt nó.
Con chó ngao lập tức cúi đầu ăn lấy ăn để.
Tư Nguyệt thở phào nhẹ nhõm.
Vừa định vào nhà, cô đã nghe thấy tiếng nói ở cửa: "Thơm quá bà ơi, nhà Dao Dao hôm nay ăn thịt ạ, con muốn sang chơi với Dao Dao."
Tư Nguyệt nghiêng đầu nhìn sang, liền thấy một người phụ nữ trung niên dắt một cậu nhóc mũi dãi lòng thòng đi tới.
Người phụ nữ trung niên kia cũng tò mò nhìn về phía này, bình thường thím Lưu đâu có siêng năng như vậy, dậy sớm nấu cơm thế này.
Không nhìn thì thôi, nhìn một cái đã giật nảy mình.
Chỉ thấy trước cửa nhà họ Chu có một người phụ nữ xinh như tiên nữ đang đứng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
