"Cô, cô là ai vậy?" Trương Thúy Lan kinh ngạc hỏi.
Tư Nguyệt lịch sự chào hỏi: "Chào thím, cháu là con gái nhà họ Lâm, là người đã được nói chuyện cưới xin với anh Chu trước đây ạ, cháu mới đến hôm qua."
"Con, con gái nhà họ Lâm? Lâm Huệ Huệ? Là cô sao..." Đối phương sững người một lúc, có chút khó tin.
Trước đây không phải nghe nói con gái nhà họ Lâm không muốn gả qua đây sao?
Những người xung quanh nghe tiếng cũng lần lượt kéo tới, nghe thấy vậy liền đánh giá cô từ trên xuống dưới: "Tôi đã nói mà, nhìn cô một cái là biết không giống con bé nhà quê rồi."
"Đúng vậy, xinh như minh tinh trên ti vi."
Thím Trương thấy cô lễ phép hiểu chuyện, ấn tượng về cô tốt hơn không ít, bèn nói: "Cũng tội cho cô quá, nghe nói Lâm Huệ Huệ kia vốn đã đồng ý rồi, sau khi biết mình không phải con ruột thì lật mặt còn nhanh hơn lật sách, lập tức đổi ý ngay."
Nhà bà ta ở ngay bên cạnh nên khá rõ chuyện này.
Vốn tưởng đám cưới này đã hỏng rồi, không ngờ lại đổi thành con gái ruột gả sang.
Nhưng cô con gái ruột này quả thật rất xinh đẹp, cứ như tiên nữ vậy.
"Không có gì tủi thân đâu thím, cháu thấy nhà họ Chu rất tốt ạ."
"Chị tiên nữ ơi, nhà chị thơm quá!" Cậu bé bên cạnh ngọt ngào cất tiếng.
Tuy trông lấm la lấm lem nhưng cậu nhóc tròn vo, khoảng bốn năm tuổi, trông rất đáng yêu.
Tư Nguyệt lập tức lấy mấy viên kẹo trong túi ra đưa cho cậu bé: "Ngoan quá, đến nhà chị ăn cơm nhé."
"Cái này, cái này sao được chứ, kẹo ngon như vậy, cho nó thì lãng phí quá."
Thím Trương vội vàng từ chối, đó là kẹo sữa Đại Bạch Thố, mười mấy đồng một cân đấy.
Tư Nguyệt nhìn cậu nhóc mập mạp đang hau háu nhìn, đành cười nói: "Đắt mấy cũng là để cho trẻ con ăn mà thím. Cháu mới đến, còn cần thím quan tâm nhiều ạ, mấy viên kẹo này coi như chút lòng thành."
Cô nhét kẹo vào túi cậu bé mập.
Cậu bé mập vội bóc giấy kẹo nhét vào miệng, thím Trương tức giận đánh một cái: "Thằng nhóc thối, còn không mau cảm ơn dì đi."
"Cảm ơn dì ạ."
"Ngoan." Tư Nguyệt xoa đầu cậu bé mập, những người xung quanh thấy cô hào phóng như vậy cũng đưa mắt nhìn nhau, khẽ thì thầm.
"Người từ thành phố đến có khác, kẹo cũng ăn loại đắt nhất."
"Đúng thế còn gì, một tiểu thư khuê các như vậy thật sự có thể sống nổi ở thôn chúng ta sao?"
"Ai mà biết được."
Mọi người đều biết tình hình nhà họ Chu, lúc này lại thấy dáng vẻ hào phóng của Tư Nguyệt, không khỏi cảm thán không thôi.
"Người nhà họ Lưu vẫn chưa đến nấu cơm cho bọn trẻ à?" Thím Trương mắng cháu một câu rồi mới hỏi: "Vừa nãy đứng từ xa đã ngửi thấy mùi thịt trong nhà cô, tôi còn tưởng bà ta đến rồi."
Tư Nguyệt lắc đầu: "Vẫn chưa đến ạ."
Thím Trương nghe vậy, không nhịn được mà phàn nàn: "Phỉ phui, cái đồ lười biếng, nhận tiền của cậu Chu nhà người ta mà ngày nào cũng chờ mặt trời lên đến đỉnh đầu mới mò sang chăm bọn trẻ, mấy đứa nhỏ gầy trơ cả xương rồi. Hôm nay chắc là thấy cô đến nên không định qua nữa. Con người bà ta chẳng có ý tốt gì đâu, chắc là muốn gả con gái vừa ham ăn vừa lười làm của mình vào đây nên mới nhắm đến nhà họ Chu đấy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)