Chỗ cô ở chính là đội ba trên nơi cao nhất.
Trong thôn không có trường học, ngôi trường duy nhất là Trường tiểu học trung tâm cách đó tám cây số, học sinh của mấy thôn xung quanh đều học ở đó.
Chỉ đi bộ thôi cũng mất một hai tiếng đồng hồ.
Vì vậy bọn trẻ thường dậy rất sớm.
Lúc này cũng chỉ mới năm giờ sáng.
Tư Nguyệt nhìn một lúc rồi cũng không buồn ngủ nữa, bèn ra khỏi phòng.
Ngôi nhà này rất lớn nhưng lại trống trải, ánh đèn tù mù, buổi sáng lành lạnh, không có chút hơi ấm nào.
Cô đi ngang qua phòng của Chu Việt Đông và Chu Việt Hàn. Vì nhà họ Chu có nhiều phòng nên hai cậu bé đều có phòng riêng, thỉnh thoảng sẽ thay phiên nhau ngủ cùng em gái.
Cửa phòng Chu Việt Đông đóng, còn phòng Chu Việt Hàn lại mở, bên trong chỉ kê một chiếc giường gỗ nhỏ.
Ước chừng bằng mắt chắc cũng không dài quá một mét rưỡi.
Giường nhỏ như vậy, Chu Luật Sâm ngủ cùng chúng thì có chật quá không.
Dù sao hôm qua cô ước chừng người đàn ông đó cũng phải cao gần 1m90.
Nghĩ đến việc mình đã chiếm mất phòng ngủ chính của người ta, Tư Nguyệt thấy hơi ngại.
Cô nghĩ trong nhà còn nhiều phòng như vậy, nếu không được thì mình đổi sang phòng cho khách ở tạm cũng được.
Thế nhưng ngay khi cô định đi xem phòng cho khách thì cửa phòng đột nhiên bị người bên trong kéo ra.
Cô còn tưởng Chu Luật Sâm ngủ cùng Chu Việt Đông, lúc đi ngang qua phòng cậu bé còn cố tình đi chậm lại.
Không ngờ anh lại ngủ ở phòng cho khách.
Hôm qua cô đã xem phòng cho khách rồi, đến giường cũng không có, chỉ có một chiếc chiếu trải trên sàn.
Chắc là thỉnh thoảng có công nhân của Chu Luật Sâm đến đây ở nhờ.
Ánh mắt Chu Luật Sâm lướt qua khuôn mặt nhỏ nhắn trắng mềm của cô, yết hầu trượt lên xuống, giọng nói khàn khàn vì cơn say đêm qua: "Tối qua tôi về muộn quá, sợ làm phiền Việt Đông và bọn trẻ ngủ nên đến phòng khách ở tạm một đêm. Sao cô dậy sớm vậy?"
Lúc này mới năm giờ sáng.
Bên ngoài trời vẫn còn tối đen như mực.
Nghe vậy, Tư Nguyệt càng thấy ngại hơn.
"Tôi ngủ đủ rồi nên dậy, xin lỗi đã để anh phải ngủ ở đây."
"Không sao, ngủ đâu cũng vậy thôi." Chu Luật Sâm thấy vẻ áy náy thoáng qua trên mặt cô không giống giả vờ, bèn thu ánh mắt lại rồi nói: "Tôi phải đến xưởng lợn, cô có thể nghỉ ngơi thêm một lát."
Tư Nguyệt vội nói: "Trong bếp chắc vẫn còn bánh bao hôm qua tôi hấp, anh có thể ăn sáng."
Thật ra Chu Luật Sâm đã ngửi thấy mùi thơm từ sớm, vốn còn hơi thắc mắc sao sáng sớm trong nhà lại có mùi thơm như vậy.
Nghe cô nói thế anh mới hiểu ra.
Anh đi vào bếp, mở nắp nồi, quả nhiên có mấy chiếc bánh bao nóng hổi, hương thịt thơm nức mũi.
Chu Luật Sâm hơi nhướng mày, là anh đã xem thường cô rồi, không ngờ lại còn biết nấu ăn.
Anh vốn tưởng cô phải là tiểu thư mười ngón tay không dính nước.
Tư Nguyệt nghe thấy tiếng cổng lớn đóng lại, còn nghe thấy mấy tiếng chó sủa dưới lầu. Cô vội nhìn xuống từ tầng hai, thấy bóng dáng cao lớn đang đứng ở dưới, con chó ngao Tây Tạng vốn phớt lờ cô lúc này lại vẫy đuôi tít mít trước mặt người đàn ông như một kẻ nịnh bợ.
Chu Luật Sâm đưa tay vỗ vỗ đầu nó, nó liền ngoan ngoãn nằm rạp xuống đất.
Tư Nguyệt kinh ngạc nhìn, con chó này lại ngoan ngoãn đến vậy.
Dường như ánh mắt của cô quá mãnh liệt, người đàn ông dưới lầu đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía cửa sổ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)