Anh mới nhớ ra chuyện hôm nay Tư Nguyệt tìm đến tận cửa.
Mạo phạm con gái nhà người ta, anh cũng thấy có chút áy náy.
Tư Nguyệt nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, hận không thể dùng ngón chân đào một cái lỗ để chui xuống, đành cắn răng nói: "Không, không sao."
"Sao muộn thế này cô còn chưa ngủ? Không quen à?" Chu Luật Sâm uống rượu, mùi rượu trên người hơi nồng nhưng lại không hề khó ngửi, càng không có cái mùi mồ hôi chua loét thường thấy ở đàn ông.
Tư Nguyệt đáp: "Không có, tôi chỉ đọc sách một lát, không ngờ anh lại về, anh đói không? Có muốn tôi làm cho anh chút đồ ăn không?"
Chu Luật Sâm nhìn cô thêm một cái, dưới ánh đèn mờ ảo, thiếu nữ duyên dáng yêu kiều đứng trước mặt anh, mái tóc đen nhánh mềm mại xõa tung trên bờ vai, ngũ quan tươi tắn rạng rỡ, làn da mịn màng trắng trẻo, đến một lỗ chân lông cũng không nhìn thấy.
Trên người cô mặc chiếc váy mà một kẻ không hiểu biết như anh cũng có thể nhìn ra là làm từ loại vải thượng hạng, trên váy in những hoa văn đơn giản nhưng lại rất đẹp mắt, mặc dù đang mặc váy ngủ nhưng dáng vẻ của cô cực kỳ đoan trang. Mười ngón tay thon dài, toát lên vẻ thanh tao thoát tục không vướng bụi trần.
Một cô gái xinh đẹp như vậy, liệu có nguyện ý gả cho anh không?
Chu Luật Sâm không phải kiểu người không biết mình nặng nhẹ bao nhiêu.
Mặc dù mấy năm nay anh mở xưởng kiếm được tiền nhưng bản thân lại đang nhận nuôi ba đứa con của chị gái, tuổi tác của anh cũng không còn nhỏ nữa, đã ba mươi tuổi rồi, sau khi anh quyết định không sinh con, liệu có mấy người phụ nữ chấp nhận được anh.
"Không cần, tôi ăn rồi." Chu Luật Sâm khẽ gật đầu, lời ít ý nhiều.
"Được rồi..." Tư Nguyệt nghẹn lời, có lẽ vì chênh lệch nhau hơn chục tuổi nên cô thật sự không tìm được chủ đề nào để nói.
Chu Luật Sâm dường như nhìn thấu sự bối rối của cô, anh chủ động lên tiếng: "Mặc dù không biết vì lý do gì mà cô lại chủ động đến đây nhưng tôi sẽ cho cô thời gian một tuần, trong vòng một tuần này, nếu cô hối hận thì có thể rời đi bất cứ lúc nào. Một tuần sau, chúng ta mới đi đăng ký kết hôn."
"Cô yên tâm, trong khoảng thời gian này, tôi sẽ không chạm vào cô." Giọng nói của Chu Luật Sâm rất nhạt, trong lời nói mang theo vài phần trấn an, dường như lo lắng cô sẽ sợ hãi vì sự cố tối nay.
"Thời gian tôi ở nhà không nhiều, nếu cô để tâm, cả tuần này tôi sẽ không về."
Ở xưởng lợn của họ cũng có chỗ nghỉ ngơi, dùng để canh đêm.
Nếu không phải vì lo cho mấy đứa trẻ, Chu Luật Sâm vốn không cần phải về một chuyến.
Cô cũng đâu phải người của thời đại này, bị người ta nhìn thấy hết rồi thì cứ nhất quyết bắt người ta chịu trách nhiệm.
Chu Luật Sâm gật đầu vẻ suy tư: "Chuyện này, tùy cô quyết định."
*
Có lẽ vì tối qua ngủ quá sớm nên Tư Nguyệt đã tỉnh dậy từ sáng sớm.
Cô nghe thấy tiếng động ngoài cửa, bèn ngồi dậy bật đèn, thấy trời còn chưa sáng mà Chu Việt Đông và Chu Việt Hàn đã mò mẫm trong bóng tối đi học rồi.
Thôn này không nhỏ, nằm trong một hốc núi, tên là thôn Hạnh Phúc, tổng cộng chia làm ba đội.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

