"Đúng rồi, bánh bao hôm nay vẫn còn khá nhiều, sáng mai có thể cô không dậy nổi, sáng ra mấy đứa nếu đói bụng cứ tự hấp nóng mà ăn."
Nói xong cô xoay người lên lầu.
Cô vừa đi, hai cậu bé lập tức thở phào nhẹ nhõm.
*
Thập niên tám mươi không có cuộc sống về đêm, ban đêm yên tĩnh đến đáng sợ.
Cô nhóc tì ban ngày cũng ngủ nhiều, lúc này đang nằm sấp trên giường chơi chiếc gối ôm hình gấu nhỏ của cô.
Cô nhóc tì chưa từng thấy thứ đồ chơi nào như vậy, một mình cũng chơi đùa vô cùng vui vẻ.
Nhưng trẻ con vốn ham ngủ, chẳng bao lâu cô bé đã ôm gối ngủ thiếp đi, Tư Nguyệt kéo chăn đắp cho cô bé rồi ngồi xuống trước bàn đọc sách.
Kiến thức thời này và đời sau chênh lệch vẫn khá lớn nhưng cô vốn là sinh viên tốt nghiệp trường danh tiếng nên cũng không làm khó được cô.
Chủ yếu là vừa ăn cơm xong đi ngủ luôn sẽ không tốt, cho nên cô đọc sách để giết thời gian.
Đọc không biết bao lâu, Tư Nguyệt ngáp một cái, đứng dậy lục tìm bộ váy ngủ của mình chuẩn bị đi ngủ.
Váy ngủ của nguyên chủ lại còn là lụa tơ tằm, chất liệu mát lạnh, sờ vào vô cùng thoải mái.
Thảo nào cô ta sống chết cũng không muốn rời đi, hiện giờ xem ra cũng không phải là không có nguyên nhân.
Vừa cởi quần áo ra, cửa đột nhiên bị người ta mở bật ra.
Tư Nguyệt kinh hô một tiếng, vội vàng che kín cơ thể.
Người tới nhanh chóng lùi ra ngoài, cánh cửa bị kéo sập lại, giọng nói trầm thấp từ bên ngoài truyền đến: "Xin lỗi!"
Một mùi rượu thoang thoảng vấn vương trong không khí, Chu Luật Sâm uống rượu sao?
Mặt Tư Nguyệt đỏ bừng tới tận mang tai, đời trước ngay cả tay đàn ông cô còn chưa từng nắm, vậy mà mới xuyên thư ngày thứ hai đã bị người ta nhìn thấy hết rồi.
Mặc dù đoán đối phương hẳn không phải cố ý nhưng trong lòng cô vẫn có chút ngượng ngùng.
Không hoảng, không hoảng, chẳng qua chỉ là bị nhìn một chút thôi mà, đâu có chết người được.
Tư Nguyệt vỗ vỗ hai má nóng ran, vội vàng mặc quần áo tử tế, may mà váy ngủ thời này vẫn rất kín đáo, ngoại trừ phần tay ngắn ra thì vạt váy dài đến tận mắt cá chân.
Trùng hợp cô cũng có chuyện muốn nói với đối phương, thế là cô lấy hết can đảm mở cửa ra.
Ngoài cửa là bóng dáng người đàn ông cao lớn vạm vỡ, sườn mặt anh trầm tĩnh, dáng người thẳng tắp.
Dường như nghe thấy tiếng cô mở cửa, anh hơi ngoảnh đầu lại, ánh mắt sâu thẳm kia sắc bén và lạnh lẽo, tràn ngập vẻ thâm trầm.
Tư Nguyệt trong nháy mắt liền đứng sững tại chỗ, có chút thở không nổi.
Người đàn ông này quả nhiên giống hệt như trong tiểu thuyết miêu tả, vô cùng đáng sợ, khó mà tiếp xúc.
"Xin lỗi, vừa rồi tôi có uống chút rượu, quên mất chuyện đã nhường phòng cho cô." Chu Luật Sâm xoay người lại, đứng thẳng người, điếu thuốc trong tay bị anh dập tắt, ngũ quan sắc sảo dưới ánh đèn thoắt ẩn thoắt hiện, dáng người cao lớn đứng trước mặt Tư Nguyệt hệt như một ngọn núi.
Trên mặt anh mang theo vài phần áy náy, hôm nay bận rộn cả ngày, buổi tối lại bị kéo đi uống rượu rồi mới về, đầu óc có chút choáng váng nên theo bản năng đẩy cửa phòng bước vào, kết quả vừa liếc mắt đã nhìn thấy bóng dáng trắng nõn nà đứng giữa phòng kia.
Sau cơn kinh hãi, Chu Luật Sâm cũng tỉnh rượu hoàn toàn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
