Hiện giờ không đối xử tốt với bọn họ một chút, cho dù sau này cô rời khỏi Chu Luật Sâm, cũng chưa chắc sẽ không bị mấy đứa trẻ này trả thù.
"Đứng ngây ra đó làm gì, ăn cơm đi."
Tư Nguyệt không khách sáo bỏ lại một câu, ngay sau đó lách qua hai người lên lầu gọi Dao Dao vẫn đang ngủ.
Dao Dao ngủ rất say, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, đáng yêu vô cùng.
Bị cô lay tỉnh cũng không khóc, cô bé ê a cười rộ lên, đưa tay sờ mặt cô.
Trẻ con quả thật là quá đáng yêu rồi!
"Dao Dao, ăn cơm thôi, ăn no rồi chúng ta lại ngủ tiếp có được không." Dỗ dành cô bé xuống lầu, cô nhìn thoáng qua sắc trời, bên ngoài đã tối đen hoàn toàn.
Cô không nhịn được hỏi: "Ba mấy đứa khi nào thì về?"
Hai đứa nhỏ liếc nhìn nhau, cuối cùng Chu Việt Đông lên tiếng: "Ba bận xong mới về."
Chu Luật Sâm về rất muộn, có khi là nửa đêm, có khi không về luôn.
Tư Nguyệt nhíu mày, cô còn nghĩ nếu buổi tối người đàn ông đó về thì sẽ cùng nhau ăn bữa cơm, cho nên mới làm nhiều thêm một chút.
Hiện giờ xem ra, Chu Luật Sâm hẳn là rất ít khi ăn cơm ở nhà.
Cô trộn cho Dao Dao một bát cơm, vừa đút cho cô bé, vừa và một miếng cơm vào miệng.
Hương vị thơm dẻo của cơm trắng vừa vào miệng, ngon đến mức Tư Nguyệt suýt chút nữa nuốt luôn cả lưỡi.
Gạo thời này mềm dẻo thơm ngọt, quả thật quá tuyệt vời!
Thấy cô ăn, Chu Việt Hàn cũng buông tay anh trai ra, rảo bước chạy nhanh tới, đôi bàn tay nhỏ lấm lem bám lên bàn, hai mắt suýt nữa dính chặt vào đĩa thịt kho tàu kia, tham lam nhìn.
Đáy mắt Chu Việt Đông lóe lên tia bực tức nhưng cũng hiểu rõ em trai là một đứa ham ăn, chỉ cần chút đồ ăn ngon là cậu bé không khống chế được bản thân nữa.
Huống hồ đây còn là thịt kho tàu thơm phức.
"Đói thì đi rửa tay ăn cơm." Tư Nguyệt liếc nhìn cậu nhóc không có định lực này một cái, vừa buồn cười vừa thấy tội nghiệp, cô vừa đút cho Dao Dao trong lòng vừa nhắc nhở.
Dao Dao thấy anh trai cũng rất vui vẻ, cô bé ê a vươn bàn tay nhỏ xíu mũm mĩm ra, dường như muốn gọi anh ăn cùng.
Mắt Chu Việt Hàn lập tức đỏ bừng, cậu bé nghẹn ngào hỏi Tư Nguyệt: "Cháu, cháu thật sự được ăn sao?"
Tư Nguyệt gật đầu: "Đương nhiên là được, đây là thịt ba mấy đứa mang về cho mấy đứa, mấy đứa không ăn thì ai ăn?"
Chu Việt Hàn lập tức chạy như cơn gió vào bếp, xới cho mình một bát cơm to bự, còn không quên bưng cho anh cả một bát, rồi lại tất tả chạy ra.
Cậu bé gần như cầu xin nhìn Chu Việt Đông: "Anh cả, anh cũng ăn đi."
Trong lòng Tư Nguyệt nhất thời cũng dâng lên chút xót xa.
Cô biết hai anh em này sợ mình nên và vội vài miếng ăn cho xong bát cơm rồi bế Dao Dao đứng dậy.
Buổi tối cô không thích ăn quá nhiều, hơn nữa thịt kho tàu cũng hơi ngấy.
Cho nên cô chỉ nếm thử hương vị mà thôi.
Lúc này cô vừa đứng dậy đã dọa Chu Việt Hàn suýt đánh rơi cả đũa.
Trong miệng cậu bé vẫn còn ngậm đầy cơm, nhút nhát không dám nhìn cô.
Tư Nguyệt hít sâu một hơi, dặn dò: "Trời nóng, ăn xong nhớ rửa bát nhé, tối nay cô sẽ ngủ cùng Dao Dao."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


