Thím Lưu mỗi ngày đều phải về từ rất sớm, vội vàng về nhà nấu cơm cho gia đình, cho nên bữa cơm cuối cùng của bọn họ thường ăn vào khoảng bốn rưỡi chiều.
Sau đó không ăn uống gì thêm, buổi tối cho dù đói bụng cũng phải nhịn.
Hôm nay cậu bé ăn thêm một cái bánh bao thịt, thật ra không đói đến thế.
Nhưng mùi thịt thơm mềm từ trong bếp truyền đến khiến cậu bé nuốt nước bọt ừng ực, hoàn toàn không nhấc nổi bước chân.
Cậu bé hoàn toàn quên mất lời thề tuyệt đối sẽ không ăn cơm của người mẹ kế này nữa.
Buổi chiều có bánh bao thịt ăn, cậu bé đã rất kinh ngạc rồi.
Bây giờ buổi tối lại còn có mùi thơm của thịt và cơm trắng, nhìn Tư Nguyệt bưng đĩa thịt kho tàu nóng hổi đi ra, Chu Việt Hàn nhìn đến ngây người, quả thật không dám tin vào mắt mình.
Cơm trắng, thịt kho tàu? Trứng xào cà chua? Hôm nay là ngày lễ gì vậy?
Không đúng, cho dù là ăn Tết, bọn họ cùng lắm cũng chỉ được nếm thử chút mùi vị của thịt mà thôi.
Bởi vì càng vào những ngày lễ tết, ba lại càng bận rộn.
Đều do thím Lưu tùy tiện làm cho bọn họ chút đồ ăn.
Tuy trong nhà có gạo trắng nhưng ăn nhiều nhất vẫn là cơm độn ngô.
Chan canh chua, cậu bé có thể ăn hai bát.
Cho dù có cơm trắng ăn thì cũng là nấu thành cháo, cơm trắng thật sự rất ít.
Thịt ăn trước đây cũng chiên rất khô, không giống đĩa thịt kho tàu đỏ au bóng loáng mà cô bưng ra kia chút nào!
Chu Việt Hàn chôn chân tại chỗ.
Cậu bé ngẩng đầu nhìn Tư Nguyệt một cái, lại quay đầu nhìn sang đại ca cũng đang đờ đẫn.
Chu Việt Đông tuyệt đối không tin có người phụ nữ nào lại nấu thịt cho bọn họ ăn. Từ khi cậu bé hiểu chuyện, mẹ luôn đánh mắng cậu bé, chẳng bao giờ quan tâm đến sống chết của cậu bé. Chỉ khi người đàn ông kia đến, thái độ của mẹ với cậu bé mới tốt lên đôi chút nhưng một khi không giữ được người đàn ông kia lại, bà ta sẽ đánh cậu bé như phát điên, đã mấy lần cậu bé suýt bị đánh chết.
Sau này người phụ nữ kia chết, cậu bé liền bị ba đưa đến đây.
Những người phụ nữ đó thường đều có chung một bộ mặt.
Lúc đầu vì muốn lấy lòng ba, họ luôn cười tủm tỉm với cậu bé.
Ba vừa đi, lập tức liền trở mặt.
Bất kể là ai cũng đều giống nhau.
Nghĩ đến việc người phụ nữ này có lẽ cũng dùng cách đó để mê hoặc bọn họ, cuối cùng đuổi bọn họ đi, thậm chí sát hại bọn họ, trong mắt Chu Việt Đông liền trào dâng sự oán hận.
Tư Nguyệt ngẩng đầu liếc nhìn hai đứa nhỏ, chạm phải ánh mắt của Chu Việt Đông, trong lòng cô giật thót.
Ác ý thật mạnh mẽ.
Đáy lòng cô chợt lạnh lẽo, trong nháy mắt da gà nổi hết cả lên.
Không hổ là một trong những ông trùm tâm cơ thâm sâu nhất tương lai, tuổi còn nhỏ mà đã có khí thế như vậy rồi.
Trong tiểu thuyết thật ra cốt truyện của nhân vật phụ viết không chi tiết, cô cũng chỉ biết được kết cục sau này của những người này mà thôi.
Biết được nguyên chủ từng ngược đãi cậu bé, cho nên cậu bé mới hận nguyên chủ như vậy.
Nhưng hiện giờ cô hoàn toàn chưa hề động tay, đứa trẻ này đã tràn đầy ác ý với cô rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)