Làm cho Tư Nguyệt sắp bị ám ảnh luôn rồi.
Tuy nhiên đi tới thập niên tám mươi lạc hậu, có một người đàn ông tự mang theo con cái, không yêu cầu cô sinh con, chỉ cần đối xử tốt với bọn trẻ là được.
Thời buổi này bất ngờ lại còn có chuyện tốt như vậy sao?
Tư Nguyệt không còn phiền não bị giục cưới giục đẻ nữa, bây giờ tràn đầy khao khát với cuộc sống mới.
Khi cô vô cùng mãn nguyện xách theo túi lớn túi nhỏ trở về Chu gia, đã là năm giờ chiều rồi.
Dưới ánh chiều tà, trong thôn dâng lên từng đợt khói bếp, bốn bề tĩnh lặng.
Tư Nguyệt đi vào nhà, liếc nhìn hai đứa nhỏ một cái, Chu Việt Đông vẫn đang nghiêm túc đọc sách nhưng Chu Việt Hàn rõ ràng đã ngồi không yên, mang vẻ mặt buồn ngủ.
Thấy cô về mới chợt ngồi thẳng người, giả vờ như đang học tập rất nghiêm túc, thực chất tròng mắt lại liều mạng liếc nhìn đồ vật xách trên tay cô.
Nhìn thấy túi kẹo to kia, mắt cậu bé dán chặt vào.
Tư Nguyệt đặt kẹo sữa Đại Bạch Thố và bánh quy lên bàn, các loại rau củ khác để vào trong bếp.
Chu Việt Hàn dụi mắt: "Đại ca, anh mau nhìn xem, cô ấy mua rất nhiều bánh quy và kẹo!"
Chu Việt Đông liếc nhìn một cái rồi thu hồi ánh mắt: "Đó cũng không phải mua cho em, có gì mà nhìn."
Trước kia cha nuôi cũng đưa tiền cho mẹ nuôi trước đây, bảo bà ta mua đồ ăn cho bọn họ nhưng mẹ nuôi toàn mua về rồi lén lút ăn một mình, chứ chẳng thèm nhìn bọn họ lấy một cái.
Chu Việt Hàn nuốt nước bọt cái ực, ngượng ngùng nói: "Anh nói cũng đúng."
Tư Nguyệt đang ở trong bếp sắp xếp lại các nguyên liệu đã mua, bày biện các loại gia vị gọn gàng, lại lần lượt đổ gạo và bột mì đã mua vào trong vại, lúc này mới chuẩn bị bữa tối.
Cô vừa đổ nước nấu cơm, vừa suy nghĩ xem sau này mình phải làm gì.
Dù sao hiện giờ trên tay mình chỉ còn một trăm tệ, chuyến đi ngày hôm nay đã tiêu tốn của cô mười mấy tệ.
Tuy nói mình và Chu Luật Sâm kết hôn nhưng hiện giờ vẫn chưa đăng ký kết hôn, đối phương cũng không biết nghĩ như thế nào, cô cũng là người không thích mở miệng xin tiền người khác để tiêu, cho nên bản thân chỉ có thể nghĩ cách kiếm chút tiền mới được.
Đâu thể đến lúc đi thi đại học lại còn phải tiêu tiền của đàn ông chứ.
Tư Nguyệt lấy nửa miếng thịt còn thừa hồi sáng ra rửa sạch chần qua nước sôi, dùng dây buộc chặt, ngay sau đó cho hành, gừng, tỏi, rượu nấu ăn, hoa hồi cùng các loại gia vị vào ướp nửa giờ cho ngấm.
Đợi cơm nấu xong, cô bật lửa lớn đun nóng dầu, thêm lát gừng phi thơm, sau đó đổ nước thả thịt vào nồi, thêm gia vị bắt đầu vặn lửa nhỏ từ từ hầm, hầm đến khi nước cạn sền sệt mới thôi, miếng thịt cũng trở nên đỏ au bóng loáng.
Nước sốt trong nồi bốc lên mùi thịt thơm nức mũi, từng đợt mùi hương lan tỏa bay lên, chớp mắt cả căn bếp đều ngập tràn mùi hương quyến rũ này.
Vốn dĩ thời gian này, Chu Việt Đông và Chu Việt Hàn đáng lẽ đã ngủ rồi nhưng ngửi thấy mùi thơm, Chu Việt Hàn hoàn toàn không nhấc nổi bước chân, hai mắt dán chặt vào phòng bếp. Bình thường một ngày bọn họ chỉ ăn hai bữa, bữa sáng và bữa tối.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



