Tư Nguyệt với vẻ mặt thản nhiên đút xong cho Dao Dao. Đợi đến khi hai cậu nhóc đứng đến mức người cứng đờ, hai chân tê rần, cô mới lên tiếng: "Bánh bao lỡ tay hấp hơi nhiều, muốn ăn thì ăn, không ăn thì thôi, đừng đứng ngây ra đó nữa."
Những đứa trẻ này quá đỗi nhạy cảm, bỗng nhiên đối xử quá tốt với chúng, chúng lại cảm thấy bạn có rắp tâm khác.
Quả nhiên, vừa nghe cô nói câu này, cơ thể đang căng cứng của Chu Việt Đông lộ rõ vẻ thả lỏng.
Chu Việt Hàn lập tức xông tới chộp lấy một cái bánh bao nhét ngay vào miệng. Mùi vị thơm ngon nhường này, cho dù bên trong có thả độc dược thì cậu nhóc cũng quyết ăn, thà chết cũng phải làm một con ma no.
Tư Nguyệt thu hồi ánh mắt. Cô vẫn thiên vị Dao Dao hơn, có lẽ vì con bé còn nhỏ, chưa hiểu chuyện gì nên dễ tiếp xúc.
Thấy con bé vẫn còn thèm ăn, cô lại bẻ một mẩu bánh bao đút cho bé.
Nhưng cô cũng không dám cho bé ăn quá no, dẫu sao thì vừa nãy thím Lưu cũng đút cho ăn rồi, ăn nhiều quá khó tiêu lại không tốt.
Đợi đứa trẻ trong lòng ăn uống no nê, cô mới bắt đầu từ tốn thưởng thức bữa ăn của mình.
Bánh bao Tư Nguyệt làm đều từ nguyên liệu chất lượng, một cái chui tọt vào bụng là cô đã hoàn toàn no căng.
Dao Dao chẳng hiểu gì cả, nghe cô nói là chỉ biết ê a cười.
Tư Nguyệt buồn cười véo nhẹ chiếc mũi nhỏ của con bé, rồi bước vào phòng ngủ của bọn trẻ lục lọi lấy ra hai bộ quần áo.
Nhưng quần áo hơi nhỏ. Trẻ con lớn nhanh, mấy tháng là mặc không vừa nữa, một người đàn ông như Chu Luật Sâm e là chẳng thể để ý đến những chi tiết nhỏ nhặt này.
Rót nước ấm vào bồn, thấy nhiệt độ vừa phải, Tư Nguyệt liền lột sạch bộ quần áo dơ bẩn của cục bột nhỏ.
Đến lúc nhìn thấy đám rận lúc nhúc trên quần áo, Tư Nguyệt lập tức từ bỏ ý định đem đi giặt.
Khắp người cô tự dưng ngứa râm ran, da đầu thì tê dại.
Cô bé có vẻ hơi sợ nước, vừa đặt xuống bồn đã bắt đầu giãy giụa.
Tư Nguyệt vội bóc một viên kẹo sữa nhét vào miệng bé. Cô nhóc lập tức đứng im, híp đôi mắt nhỏ chóp chép nếm vị kẹo ngọt, cứ như chưa từng được ăn thứ gì ngon đến vậy.
"Dao Dao ngoan, tắm rửa sạch sẽ rồi mẹ cho ăn kẹo nhé."
Vứt bộ quần áo bẩn sang thùng rác một bên, Tư Nguyệt lấy chai sữa tắm của mình ra, cẩn thận kỳ cọ cho cô bé.
Cô chưa từng tắm cho trẻ con bao giờ nhưng cô từng tắm cho mèo nhà mình rồi.
Chắc cũng na ná nhau thôi, con mèo nhà cô còn chẳng ngoan bằng cô bé này.
Khi xả nước lần đầu, dội sữa tắm mà bọt còn chẳng nổi lên nổi.
Thật sự là quá bẩn.
Cũng may cô đun nhiều nước ấm, hơn nữa tiết trời cũng không lạnh. Đứa trẻ ngâm mình trong nước dường như cũng cảm thấy thoải mái, vô cùng ngoan ngoãn, bảo vươn tay là vươn tay, bảo cúi đầu là cúi đầu.
Thỉnh thoảng con bé còn bật lên tiếng cười khanh khách.
Ngoài cửa, Chu Việt Đông đang đứng đó. Nghe tiếng cười của em gái vọng ra từ bên trong, khuôn mặt đang căng cứng của cậu bé mới dần giãn ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


