Chắc chắn người phụ nữ này sẽ không ra tay với bọn cậu nhanh đến vậy, người đàn bà trước cũng phải mất một tháng mới bắt đầu trở mặt.
Thế nên cậu vẫn còn thời gian, trong khoảng thời gian này, cậu nhất định phải nghĩ cách tống khứ người đàn bà này.
Tuyệt đối không để em trai, em gái mình bị bọn họ hãm hại thêm lần nào nữa!
Chu Việt Đông siết chặt nắm đấm, trên mặt lộ ra hơi thở u ám lạnh lẽo chẳng hề phù hợp với lứa tuổi của cậu.
Xuống lầu, Chu Việt Hàn ăn hết một cái bánh bao liền không dám ăn nữa. Nhưng cậu nhóc đã lén giấu lại một cái, thấy Chu Việt Đông đi xuống, bèn lặng lẽ đưa cho anh: "Anh hai, anh ăn đi."
"Anh không ăn." Chu Việt Đông cúi đầu nhìn chiếc bánh bao thịt thơm lừng, bất giác nuốt nước bọt một cái, rồi mới đưa tay xoa đầu em trai.
Chu Việt Hàn cẩn thận nhìn anh: "Anh hai, có phải anh giận em rồi không vì em đã ăn bánh bao do người phụ nữ xấu xa làm."
Lần trước cũng vì tham ăn mà Chu Việt Hàn bị trúng độc. Cảnh tượng cậu nhóc nôn ra máu lúc đó đã khiến Chu Việt Đông dọa cho sợ chết khiếp. Chu Việt Hàn cũng bị ám ảnh nhưng mà cậu nhóc thật sự rất thèm ăn.
Cái bánh bao to đùng này vừa mềm vừa thơm, là chiếc bánh ngon nhất mà cậu nhóc từng được ăn.
Khoảnh khắc cắn vào miệng, cậu nhóc suýt nữa thì khóc ròng.
Chắc chắn anh hai rất ghét mình, một chút định lực cũng chẳng có, tùy tiện thế mà đã bị đồ ăn của người phụ nữ xấu xa kia mua chuộc.
Cậu nhóc vội vàng cam đoan: "Anh hai yên tâm, cho dù em có ăn bánh bao của bà ta, em cũng tuyệt đối không nhận bà ta làm mẹ đâu. Từ giờ về sau em sẽ không bao giờ ăn đồ của bà ta nữa, nếu ăn nữa em sẽ biến thành cún con luôn."
***
Con gái bà ta đã hai mươi tư tuổi rồi, thím Lưu chỉ có mỗi mụn con gái này, từ nhỏ cũng chiều chuộng, dẫn đến Lưu Quế Phương tâm cao hơn trời, luôn cho rằng mình có thể gả vào thành phố.
Khó khăn lắm mới nói được một mối hôn sự, kết quả chưa đầy hai tháng, chồng đã chết.
Nhà chồng cảm thấy bát tự của cô ta không tốt, khắc phu nên lại đuổi người về.
Gái hai đời chồng vốn đã không có giá, cộng thêm con gái tuổi đã lớn, người trong thôn thì cô ta chê, người trên thành phố lại chê cô ta, qua qua lại lại, đã sắp hai mươi lăm tuổi rồi mà vẫn chưa kết hôn.
Năm kia Chu Luật Sâm lấy một người vợ, kết quả không bao lâu thì ly hôn.
Thế là thím Lưu liền nhắm vào Chu Luật Sâm, mỗi ngày chủ động đến giúp đỡ, qua lại nhiều cũng quen thân, bà ta đề nghị có thể giúp chăm sóc bọn trẻ, đúng lúc Chu Luật Sâm công việc bận rộn nên cũng đồng ý.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)