Trước đó liên tục bị mấy người phụ nữ ngược đãi, một đứa trẻ hiểu chuyện sớm như cậu nhóc hiển nhiên sẽ không tin rằng cô thật sự đối xử tốt với chúng.
Lần đầu tiên gặp mặt mà cô đã tỏ ra ân cần, chắc chắn cậu nhóc sẽ sinh nghi, cảm thấy cô có ý đồ xấu.
Thôi vậy. Loại tính tình này trong một sớm một chiều cũng không thể uốn nắn được.
Ngay lúc Chu Việt Đông cho rằng người phụ nữ trước mặt này sẽ nổi trận lôi đình và ra tay đánh anh em mình, thì lại thấy cô đi vòng qua bọn họ, đưa tay nhặt chiếc bánh bao bám bụi trên mặt đất lên, vỗ vỗ cho sạch rồi đưa lên miệng cắn một miếng.
Biểu cảm của Chu Việt Đông cứng đờ, Chu Việt Hàn cũng ngẩn người, đôi mắt thèm thuồng nhìn chằm chằm, nuốt nước bọt ực một cái.
Giải quyết chiếc bánh bao chỉ trong hai, ba miếng, cái bụng của Tư Nguyệt cuối cùng cũng ngừng réo rắt.
Tư Nguyệt phủi tay, sau đó bước tới sô pha bế cục bột nhỏ đang khóc lóc ỉ ôi lên, vỗ nhè nhẹ vào tấm lưng gầy gò của cô bé mà dỗ dành: "Dao Dao ngoan không khóc nhé, mẹ kế làm đồ ăn ngon cho con này."
Dao Dao là một đứa trẻ rất dễ dỗ, hơn nữa cô bé lại có thiện cảm với Tư Nguyệt nên nín khóc ngay lập tức.
Tư Nguyệt lau nước mắt cho cô bé, đi vào bếp bưng ra một bát trứng hấp nóng hổi. Cô đặt bát lên bàn, ôm đứa trẻ ngồi trên đùi mình, vừa thổi nguội vừa đút cho bé ăn.
Bát trứng hấp thơm lừng, chẳng hề vương chút mùi tanh nào, lại cực kỳ mềm mịn, đưa vào miệng là tan ngay.
Vừa nếm được món ngon, Dao Dao lập tức há miệng ăn từng miếng lớn.
Hoàn toàn không giống vẻ gượng ép lúc bị thím Lưu nhồi nhét.
Thấy cảnh tượng này, cả Chu Việt Đông và Chu Việt Hàn đều ngây dại.
Người phụ nữ đó vậy mà lại cho Dao Dao ăn trứng hấp.
Thường ngày trong nhà không thiếu đồ ngon nhưng hễ thím Lưu nấu xong đều sẽ tự ăn phần ngon nhất, hoặc là mang về nhà, để lại cho anh em cậu toàn đồ thừa.
Ba rất bận rộn, ngày nào cũng thức khuya dậy sớm.
Cậu không muốn gây thêm rắc rối cho ba, cũng không dám nhiều lời vì sợ bị trả thù.
Thế nhưng người phụ nữ này vừa mới đến đã cho Dao Dao ăn ngon.
Không, không đúng, chắc chắn cô ta đang giả vờ!
Một năm trước, người phụ nữ mà ba mang về cũng giống hệt như thế, lúc mới đến còn xoa đầu cậu khen cậu đáng yêu.
Nhưng sau đó vì dòm ngó gia sản nhà họ Chu, người đàn bà ấy thế mà lại bỏ thuốc độc vào cơm, suýt chút nữa độc chết cả ba anh em!
Sau đó bà ta đã bị ba đuổi đi.
Lúc thím Lưu mới đến cũng đối xử với bọn cậu rất tốt, bữa nào cũng nấu ăn rất ngon.
Về sau khi thấy ba bận rộn, thím ta bắt đầu làm cho có lệ, đồ ăn vừa dở vừa ít, cậu cùng em trai ngày nào cũng đói meo.
Cho nên dù hiện giờ người phụ nữ này trông có vẻ rất tốt, cậu vẫn không thể buông lỏng cảnh giác.
Mà ở bên cạnh, Chu Việt Hàn lại nhìn chằm chằm vào bát trứng hấp mà ra sức nuốt nước bọt, hết bánh bao thịt lại đến trứng gà, thật sự thèm chết đi được!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
