“Ồ, ngọc bài này sao lại quay về rồi?” Hệ thống giả dạng gãi đầu, nghi ngờ nói, “Tôi cho rằng, nó đã tan rã vào trong thời không loạn lưu rồi.”
Tần Chi tâm niệm khẽ động, hỏi: “Hệ thống, khi xuyên qua thời không loạn lưu, là cậu che chở tôi sao?”
Sau khi hệ thống trầm mặc một hồi, thẳng thắn nói: “Không có đâu, khi đó, cô còn không phải ký chủ của tôi, tôi chỉ lo tự bảo vệ mình.”
“Vậy thì là ngọc bài luôn che chở tôi.” Kết hợp với động tác của Yến Trọng Minh, Tần Chi có chút suy đoán.
Cô buông chuyện ngọc bài xuống trước, nói tới chuyện mình trải qua trước đó với hệ thống.
“Tôi luôn cảm thấy sư phụ và những chuyện xảy ra xung quanh đều là thật.” Tần Chi nói, “Tôi hình như đã đi đến một thời không không biết, mà không phải cảnh tượng mô phỏng như cậu nói.”
“Này?” Hệ thống mờ mịt, “Nhân vật bên trong cảnh tượng mô phỏng đều là hư cấu, ngoại trừ máy móc dạy học, thì không có khả năng có gì trao đổi với tinh thần thể của cô.”
Tần Chi ngẩn ra, nghĩ đến tất cả những gì mình đã trải qua ở dị thế, nghĩ đến Yến Trọng Minh ân cần dạy dỗ mình, hậu tri hậu giác, trong lòng cô dâng lên không nỡ.
“Cô đừng nóng vội, tôi kiểm tra thử xem.” Hệ thống nói.
Tần Chi rất nhanh điều chỉnh tốt tâm tình của mình.
Sư phụ của cô Yến Trọng Minh nghiền nát hư không, thành tiên, cô tuy rằng không muốn, nhưng nhiều hơn nữa là vui vẻ.
“Tôi đương nhiên sẽ không ghét bỏ cậu.” Tần Chi bật cười, “Cậu còn có không gian hệ thống mà.”
“Với thứ này, cuộc sống của tôi ở đây không biết sẽ thuận tiện hơn bao nhiêu đâu.”
“Hơn nữa, chúng ta là chiến hữu làm bạn với nhau trải qua sinh tử, sự tồn tại của cậu đối với tôi mà nói mới là quan trọng nhất.”
Có Tần Chi trấn an, cảm xúc hệ thống tốt hơn rất nhiều, nhưng nó cũng cần thời gian để tiêu hóa sự thật mất đi trình tự chính.
Tần Chi tỏ vẻ hiểu, để nó tự mình điều chỉnh.
Cô suy đoán, hệ thống vào lúc xuyên qua thời không loạn lưu, hẳn là đã bị tổn thương, nơi tổn thương chính là trình tự mô phỏng.
Sau đó nó trói định với cô, trên người cô có ngọc bài che chở, cỗ năng lượng này đồng dạng tạm thời bảo vệ trình tự mô phỏng.
Lần này, hệ thống mở ra trình tự mô phỏng, năng lượng ngọc bài đồng thời bị kích hoạt, dưới tác dụng kép, tinh thần thể của cô liền bị đưa đi chỗ thời không của sư phụ, thành hồn dị thế trong miệng sư phụ.
Ngọc bài và thời không kia trong lúc đó hẳn là cũng có loại liên hệ nào đó trước mắt cô không cách nào dò xét.
Những thứ này đều là suy luận và suy đoán của chính cô, chính cô cũng không biết có đúng hay không, cũng không nói với hệ thống.
Tần Chi không biết là, những suy đoán này của cô đã tiếp cận sự thật rất gần.
Không tìm thấy cửa tiến vào trình tự mô phỏng, Tần Chi cũng không cách nào tiến vào thời không kia, nhưng, nơi đó đã không có sư phụ, cô cũng không có tiếc nuối.
Mấy ngày nay, Tần Chi ngoại trừ bắt đầu làm việc, thỉnh thoảng đi sơn động Bắc Sơn xem hai vị đồng chí kia có xuất hiện hay không, thời gian khác gần như đều ở trong sân dùng phương pháp sư phụ dạy hấp thu linh khí ít ỏi trong không khí.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



