Yến Trọng Minh nghe Tần Chi trả lời cười gật đầu, hỏi mấy vấn đề.
Tần Chi nhất nhất trả lời, ngay cả chuyện sống lại có hệ thống cũng không giấu diếm chút nào.
Cô luôn cảm thấy, ở trước mặt đại lão như Yến Trọng Minh giấu diếm không có ý nghĩa gì.
Đương nhiên, cô cũng có suy tính của mình, nơi này là cảnh tượng mô phỏng cũng tốt, dị thế cũng được, cô có thể tùy thời triệu hoán hệ thống rời đi.
Đồng thời, cô nói với hệ thống quyết định tạm thời không rời đi.
“Tần Chi, vi sư sư thừa Cửu Ẩn Sơn, đạo hiệu Trọng Minh, theo họ sư phụ, Yến.”
Hắn vừa dứt lời, phía chân trời truyền đến một tiếng nổ vang, lúc này Tần Chi không nghĩ nhiều, chỉ tưởng rằng là trùng hợp.
Sắc mặt Yến Trọng Minh khẽ biến, bấm ngón tính toán, sau khi thở dài “quả nhiên”, cũng không nói nhiều nữa, bắt đầu dạy Tần Chi nhập môn huyền pháp.
Tần Chi sau khi nghe khẩu quyết, cảm thấy có hơi kỳ quái.
“Sư phụ, con đã từng ngoài ý muốn nhận được một quyển thiên sư bút ký, khẩu quyết pháp môn bên trong cũng có chút ghi chép, nhưng có hơi khác biệt lời ngài nói.”
“Ồ? Ngươi còn nhớ nội dung bên trong không?”
“Nhớ.”
Nói xong, Tần Chi bắt đầu đọc thuộc lòng nội dung “Thiên sư bút ký”.
“Quyển bút ký này cũng không sai.” Yến Trọng Minh cười nói: “Chờ ngươi học xong nội dung vi sư dạy, lúc nhàn hạ cũng có thể nghiên cứu quyển “thiên sư bút ký”.”
“Bên trong có rất nhiều phù lục rất thú vị.”
“Vâng!”
Kế tiếp, Tần Chi bắt đầu học tập huyền pháp và con đường trảm yêu trừ ma.
Quá trình sư phụ Yến Trọng Minh truyền dạy tri thức cực kì nhanh chóng, yêu cầu đối với Tần Chi cũng cao, có hơi khác biệt với cảm giác ôn nhuận mà bản thân ông mang lại.
Cũng may, tốc độ Tần Chi tiếp thu tri thức cũng vô cùng nhanh.
Cô tựa như người trời sinh phù hợp học tập huyền pháp, cho dù Yến Trọng Minh tăng nhanh tốc độ dạy học như thế nào, cô cũng có thể đuổi kịp, cũng tiêu hóa tốt tất cả tri thức.
Chờ Yến Trọng Minh cảm thấy Tần Chi học đã không kém bao nhiêu, thì dẫn cô đi trảm yêu trừ ma.
Dọc theo đường đi, Tần Chi gặp gỡ đủ loại yêu quái, trải qua đủ loại đấu pháp, cũng kiến thức nhân tính yêu tính đa dạng.
Tâm tính Tần Chi trong lúc tôi luyện dần dần có biến hóa, trở nên càng thêm cứng cỏi quả quyết.
“Vi sư đã không còn gì có thể dạy ngươi.”
Yến Trọng Minh đưa tay phất lên thân Tần Chi, lấy ra một vầng sáng sắp tiêu tán, màu sắc ảm đạm, trong lúc lòng bàn tay đảo ngược, kim quang chợt lóe, vầng sáng kia dần dần trở nên ôn nhuận ngưng thực, cuối cùng hóa thành một viên ngọc bài.
Ngọc bài!
“Ngọc bài này có duyên với ngươi, ngươi cất kỹ đi.”
Nói xong, hắn tiêu sái cười: “Vi sư đi đây.”
Phía chân trời lại truyền đến tiếng nổ vang, thanh âm lần này so với lần trước Tần Chi nghe được còn lớn hơn, có thể nói đinh tai nhức óc.
Sau đó, bầu trời nứt ra một khe hở, Yến Trọng Minh vỗ về đỉnh đầu Tần Chi, phá nát hư không mà đi.
Tần Chi: !
Tần Chi vốn cho là mình đã trải qua sống lại, hệ thống buộc định, đã rất kiên cường, nhưng vừa rồi, thế giới quan của cô lại bị đập nát xây lại một lần.
Suy nghĩ một lát, cô bỏ ngọc bài vào trong không gian hệ thống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
