Cô muốn trở nên mạnh mẽ, mà trước mắt, con đường cô có thể nắm chắc trở nên mạnh mẽ, cũng chỉ có ‘thiên sư bút ký’ này.
“Vâng, kí chủ, xin chuẩn bị sẵn sàng, sau khi tinh thần lực tiến vào cảnh tượng mô phỏng, tất cả cảm thụ bên trong có độ giống nhau trăm phần trăm với tình huống chân thật.”
“Nếu như ký chủ không thể thừa nhận, nhất định phải kịp thời đi ra.”
“Được.”
“Tiến vào cảnh tượng mô phỏng.”
Tần Chi nhìn hoàn cảnh cỏ dại đầy trời xung quanh, văn tự cổ cách đó không xa như sắp rớt hết viết thành “Nam Nhược Tự”.
Đây là cảnh mô phỏng mà hệ thống nói?
Thật sự quá giống thật!
“Yến Trọng Minh, vì sao ngươi luôn xen vào việc của người khác!”
Thuật sĩ này, phù lục này, quá lợi hại!
Đồng thời, bước đi và khởi thừa chuyển hợp của thuật sĩ vừa rồi đều khắc sâu trong đầu cô.
Lúc này, thuật sĩ lại hư không họa phù, sau khi phù thành, lại một lần bay về phía nữ tử áo xanh, nữ tử áo xanh trực tiếp biến thành một luồng khói xanh tiêu tán.
Tần Chi: !
Tần Chi còn chưa phục hồi tinh thần từ vừa rồi trong hình ảnh, thuật sĩ đã đi tới trước mặt cô.
Tần Chi:...
Không phải, đã nói đây là cảnh tượng mô phỏng mà, sao bộ dáng vị thuật sĩ này hình như có thể nhìn thấy cô thế!
Có hơi hoảng, không dám động, không dám động.
Khi Yến Trọng Minh vừa mới trừ yêu, rõ ràng cảm nhận được khí tức người lạ, lại đây xem xét lại gì cũng không có thấy.
Hắn lạnh nhạt nói: “Người nào? Ra đây đi.”
Tần Chi theo bản năng ngừng thở, không dám nhúc nhích.
Trong lòng cô rất nghi ngờ, đây thật sự là cảnh tượng mô phỏng của hệ thống sao?
Vì sao cô cảm thấy chân thật đến đáng sợ?
Hơn nữa, vị thuật sĩ này cho cô cảm giác áp bách cực kì mãnh liệt, không giống nhân vật hư cấu.
Tần Chi quyết định triệu hoán hệ thống rời đi trước rồi nói sau.
“Nhanh như vậy ký chủ đã chuẩn bị rời đi sao?”
Tần Chi còn chưa trả lời, chỉ thấy thuật sĩ bấm ngón tính toán, ồ một cái: “Hồn dị thế?”
Dứt lời, ngón trỏ tay phải hắn khép lại xẹt qua trước mắt mình, trong đôi mắt mở ra một lần nữa hiện lên một đạo kim quang.
Phá Vọng Nhãn mở ra, thân hình Tần Chi trực tiếp hiển lộ.
“Hồn niết bàn à.” Yến Trọng Minh vuốt râu cười khẽ: “Thì ra người thừa kế y bát mà bổn tọa tính ra gần đây chính là ngươi.”
Người tu hành chú ý nhân duyên, nếu Tần Chi đi tới bên cạnh hắn, đó chính là duyên phận.
Nhìn ra Tần Chi bất an bối rối, Yến Trọng Minh lên tiếng trấn an: “Đừng hoảng hốt, ta và ngươi có duyên phận thầy trò. Ngươi có nguyện bái ta làm thầy, theo ta tu hành không?”
“Nguyện ý!” Tần Chi không chút do dự trả lời.
Cô biết tình cảnh trước mắt có chút khác biệt cới cảnh tượng mô phỏng hệ thống nói, nhưng bản lĩnh vừa rồi của Yến Trọng Minh đều là thật.
Tần Chi mạo hiểm tiến vào cảnh tượng mô phỏng chính là vì học bản lĩnh.
Hiện tại, có người rất có bản lĩnh muốn thu cô làm đồ đệ, dạy cô bản lĩnh, cô không có lý do không đồng ý.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


