Hôm nay, Tần Chi chuẩn bị ở trong viện thử vẽ phù lục.
Cô còn không có cách nào giống sư phụ lăng không họa phù, nên thành thật chuẩn bị phù giấy, chu sa, phù bút.
Những thứ này đều là lúc trước lấy được ở trong phòng tối sơn động, vừa vặn thích hợp.
Cô ngưng thần tĩnh khí, vận hành linh khí trong cơ thể với ngòi bút phù, bút tẩu long xà, bút lạc phù thành.
Tần Chi thu hồi phù bút, trên phù giấy kim quang lóe lên, bình an phù nhất phẩm làm thành.
Phù lục tổng cộng có chín cấp, đẳng cấp càng cao, phẩm chất càng tốt.
Tần Chi ngồi thiền một lúc, lại bắt đầu chấp bút vẽ phù.
Nhị phẩm, tam phẩm...... Cho đến khi vẽ ra bình an phù thất phẩm, Tần Chi mới hơi lộ ra thần sắc hài lòng.
Kế tiếp, cô bắt đầu vẽ phù lục phòng thân.
Hoàn cảnh xã hội đầu thập niên 70 còn có rất nhiều nhân tố không ổn định, cô không thể giống như chém giết tinh quái ở thời không khác, gặp phải người không có mắt sẽ một trận loạn sát.
Các loại bùa chú hữu dụng chính là lựa chọn rất tốt, vừa bí mật lại hiệu suất cao, có thể nói là đồ thiết yếu để ở nhà và xuất hành.
Mỗi lần vẽ phù lục đều sẽ có tiến bộ, Tần Chi tìm được thú vị, gần đây gần như đắm chìm trong đó.
Hôm nay lúc đi làm, cô rõ ràng cảm nhận được bầu không khí giữa các thanh niên trí thức có hơi không giống trước, Phùng Thiến Vân bình thường rất biết né việc, hôm nay làm việc cực kì dốc sức.
Nghĩ lại, Tần Chi liền hiểu, xem tình huống này, chuyện công xã có danh ngạch đề cử đi đại học công nông binh hẳn là đã truyền ra, chỉ chờ đại đội trưởng chính thức tuyên bố.
Tần Chi rũ mi mắt, cô có trực giác mãnh liệt, chuyện này cũng là do người phụ nữ nhúng tay vào cuộc sống của cô bắt đầu.
Đời này, Tần Chi đã có chuẩn bị trong lòng, tuyệt đối sẽ không giống kiếp trước hồ đồ bị tính toán hơn nửa đời người như vậy.
Khu gia đình quân khu kinh thành, An Văn về đến nhà, tiện tay ném túi lên sô pha.
“Tiểu Văn về rồi, vừa lúc chuẩn bị ăn cơm.” Bảo mẫu Triệu lau tay từ phòng bếp đi ra, cười nói với An Văn.
“Ông nội và chị gái đâu?”
“Bọn họ vừa mới gọi điện thoại về, hôm nay có việc, không về nhà.”
Nói xong, bão mẫu Triệu bắt đầu đặt bữa tối lên bàn ăn.
Mặc dù chỉ có một mình An Văn, cũng có mặn có canh, hơn nữa có cơm trắng, có thể thấy được điều kiện của An gia vượt xa người bình thường, đối với cô ta cũng là cưng chiều có thừa.
Nhưng An Văn lại không ăn vui vẻ.
“Mỗi ngày đều không trở về!” Cô ta chọc chọc cơm trắng trong bát, đặt đũa lên bàn ăn, “Không ăn nữa!”
Nói xong, cô ta cầm lấy túi xách rồi đi ra ngoài.
“An Văn?” Bảo mẫu Triệu từ trong phòng bếp đuổi theo, đã không nhìn thấy bóng dáng An Văn.
Đứa nhỏ này, lại không động vào đồ ăn.
Bảo mẫu Triệu lải nhải An Văn không nghe thấy, nghe thấy cũng sẽ không để trong lòng.
Cô ta giận dỗi tùy ý đi đến một phương hướng, miệng lẩm bẩm: “Chỉ biết bận, chỉ biết bận!”
Không hề quan tâm mình!
Tào Xán Dương thi đậu công an tự nguyện đi cơ sở rách nát rèn luyện, người trong nhà lại hận không thể mở tiệc lớn, khua chiêng gõ trống để người khắp thế giới đều biết.
Mình vất vả lắm thi vào đoàn văn công, lại không có ai hỏi thăm mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
