Nhưng mà, nó từ bên trong cơ sở dữ liệu của mình điều ra rất nhiều tư liệu mỏ quặng đưa cho Tần Chi làm căn cứ tầm bảo.
Đối với việc này, Tần Chi tỏ vẻ tạm thời không cần, cô chỉ muốn đi đường tắt, tìm một con cá vàng nhỏ gì đó dùng khẩn cấp, cũng không có ý định tìm kiếm mỏ quặng.
Mỏ gì gì đó đều là tài sản quốc gia, cô cũng không có ý nhúng chàm.
Nhìn ra ngoài cửa sổ, trời sắp sáng, sau đó đại đội trưởng chắc chắn sẽ không lập tức sắp xếp công việc, Tần Chi chuẩn bị chờ mưa tạnh sẽ đi sơn động một chuyến.
Về hai vị đồng chí kia, cô muốn làm một ít cố gắng đủ khả năng.
Cô trở mình, nghe ký túc xá nam thanh niên trí thức sát vách truyền đến tiếng đọc diễn cảm thơ ca và tiếng nói đùa, lại nhắm mắt lại ngủ thiếp đi.
Trong nhà đại đội trưởng Dương Thụ, bác sĩ chân trần đại đội Trương Xuân từ trong phòng Dương Gia Vượng đi ra.
“Lão Trương, Gia Vượng thế nào?” Kim Hạnh kéo tay áo Trương Xuân, khẩn trương hỏi.
Trên mặt có chút khe rãnh của bà, lúc này tràn đầy khẩn trương và lo lắng.
Thân thể bà và Dương Thụ đều rất tốt, chỉ là không dễ có con, Dương Gia Vượng cũng phải đến hơn ba mươi mới có, là con một của bọn họ.
Cậu ấy cũng luôn nghe lời, chưa từng có khi về trễ.
“Đừng lo lắng, người không có việc gì, chỉ là đụng phải đầu ngất đi, lại ngâm trong nước một hồi, dưỡng thật tốt là được.” Trương Xuân nói.
“Người trẻ tuổi thân thể tốt, rất nhanh sẽ tỉnh lại.”
Nói xong Trương Xuân rời đi, người ta nói, không cần phối dược, giết một con gà bồi bổ so với uống thuốc gì cũng tốt hơn.
Nhìn bước chân ông ấy nhẹ nhàng rời đi, Kim Hạnh thở phào nhẹ nhõm, thái độ làm người của Trương Xuân bà biết, nhìn biểu hiện của ông ấy thì biết Dương Gia Vượng thật sự không có gì đáng ngại.
Kim Hạnh vỗ vỗ ngực, chắp tay trước ngực, miệng lẩm bẩm, không tiếng động nhưng thành kính.
Trong phòng, Dương Hướng Quân đang nói với đại đội trưởng Dương Thụ về quá trình cứu người.
“Nói như vậy, Gia Vượng có thể được cứu, phải cảm ơn thanh niên trí thức Tần.” Dương Thụ nói.
“Vâng, chỗ Gia Vượng ở là một điểm mù thị giác, không đi tới trước mặt, căn bản không nhìn thấy có người.”
Dương Hướng Quân cảm khái: “Nhìn bộ dáng thanh niên trí thức Tần, cô ấy chuẩn bị xuống khe núi tìm người, không dễ dàng.”
“Vậy chúng ta phải cám ơn người ta thật tốt.” Vừa vào cửa, Kim Hạnh nghe bọn họ nói chuyện vội vàng nói.
Dương Thụ liên tục gật đầu: “Nên, nên.”
“Thím, cháu về trước đây, bên Gia Vượng có chuyện gì, thím cứ gọi cháu là được.”
“Ai, lần này thật sự phải cảm ơn cháu, mạng Vượng nhà chúng ta là do cháu cứu về. Chờ kỳ nghỉ của cháu kết thúc, cháu cứ yên tâm quay về quân đội, mẹ cháu bên kia, thím sẽ chăm sóc tốt.”
“Vậy cảm ơn thím.”
Nói xong, Dương Hướng Quân đội mưa trở về nhà mình.
Sau khi đưa mắt nhìn Dương Hướng Quân rời đi, nước mắt Kim Hạnh đã không ngừng được, bà ba bước thành hai bước đi tới bên giường.
Nhìn Dương Gia Vượng mặc dù sắc mặt còn có hơi tái nhợt, nhưng hô hấp vững vàng, một hơi cuối cùng treo ở trong lòng bà, cuối cùng cũng đi xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

