Tần Chi không muốn dính líu đến những chuyện này một lần nữa.
Làm lại lần nữa, cô còn có chuyện quan trọng hơn phải làm.
Có thời gian dư thừa, cô cũng chỉ muốn dùng ở trên người mình, cũng không muốn lãng phí.
Mưa to suốt ba ngày.
Ba ngày nay, không ai đến khu nhà thanh niên trí thức sắp xếp nhiệm vụ gì, tất cả mọi người nghỉ ngơi và hồi phục lại.
Đương nhiên, hoạt động của thanh niên trí thức vẫn rất nhiều.
Thừa dịp không cần đi làm, bọn họ còn mở hội văn.
Tập thơ Tưởng Vệ Đông mang đến thể hiện tầm quan trọng vào lúc này.
Bản thân anh ta cũng bởi vì diệu ngữ liên châu, học thức uyên bác, đạt được hảo cảm của gần như tất cả mọi người khu nhà thanh niên trí thức.
Phải, gần như vậy.
Tần Chi đối với việc này vô cảm, có thời gian đó, nghỉ ngơi nhiều chút không tốt sao, thu hoạch sắp bắt đầu, đây chính là thời gian dài lao động chân tay cường độ cao.
Nếu không phải do mưa to, nguy hiểm không thể biết trên núi quá nhiều, cô còn muốn lại đi vào trong sơn động nhìn xem thử.
Trong lòng có chuyện, hơn nữa không muốn có gì tiếp xúc với chồng trước, Tần Chi trực tiếp không tham gia hội văn.
Phùng Thiến Vân lại âm dương cô vài câu, nhưng, lúc này Tần Chi không nuông chiều cô ta, trực tiếp oán hận trở về.
Dù sao sau đó, Phùng Thiến Vân cũng không nói chuyện với Tần Chi, cũng không để ý tới cô.
Tần Chi:...... Cảm ơn!
Phản ứng của Phùng Thiến Vân không nằm trong phạm vi Tần Chi quan tâm, cô hiện tại tương đối lo lắng chính là, muốn dọn ra ngoài, ngoại trừ cần một chỗ đặt chân, cũng cần tiền.
Đó là thứ thực tế nhất.
Ngoại trừ tuân thủ ước định thống nhất khu nhà thanh niên trí thức ra, chính là vấn đề an toàn, và năng lực kinh tế.
Tần Chi muốn chuyển ra ngoài, đầu tiên cần chính là tiền.
Đột nhiên cô nghĩ tới các loại lời đồn đãi kiếp trước ở bờ sông khi giặt quần áo nghe được, bảo là thật cũng có người nói không phải thật.
Nói là nhà ai ở đỉnh núi nào đó đào được cá vàng nhỏ, lúc nhà ai xây nhà mới đào nền móng, lại đào được miếng vàng to, nhóc con nhà ai không cẩn thận ngã xuống khe núi, nhặt được bảo bối.
Còn có người thần bí bí nói, dưới chín ngọn núi này có mộ lớn của vương hầu, có thím từng tận mắt nhìn thấy có ngọc thạch trong suốt từ trong núi lao xuống.
Đáng tiếc, khi đó mưa quá lớn, người ta tiếc mạng, thầm nghĩ về nhà, không dám mạo hiểm đi nhặt.
Nhớ đến đây này, vẻ mặt người đó còn thổn thức.
Tần Chi không tự chủ được dời ánh mắt về phía trên núi.
Nhiều tin đồn như vậy sẽ luôn có một tin là thật chứ?
Nhưng là, xung quanh đại đội sản xuất Cửu Sơn có chín ngọn núi lớn, phạm vi lớn như vậy, cho dù chôn tòa núi vàng, bảo Tần Chi tự mình đi tìm, cũng không có khả năng tìm được.
Nếu không, lại lên núi thử thời vận?
Đợi đã, cô có quên gì không?
Đúng rồi, cô có bàn tay vàng!
“Hệ thống, em có thể quét được kim loại không?” Tần Chi hỏi.
Hệ thống: ·····
Nó là hệ thống phụ trợ, không phải hệ thống tìm kho báu.
Tần Chi gật đầu tỏ vẻ đồng ý, cũng đúng.
“Ký chủ, cô muốn làm gì?” hệ thống tò mò hỏi.
Tần Chi nói ý nghĩ của mình ra.
Hệ thống biểu thị lực bất tòng tâm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)