Hiện thực rất nhanh sẽ nói cho Phùng Thiến Vân, ai là người tốt.
Lúc Thi Nhị và Hứa Diễm đi vào, thì thấy Tần Chi ngồi trên giường lắc đầu.
Các cô cũng không hỏi nguyên nhân, dù sao không phải ai cũng có thể giống như Hạ Hồng Mai, có thể ở trong thời gian cực nhanh hòa mình với người khác.
Nhưng mà, sau khi các cô thay quần áo xong, cũng gọi Tần Chi cùng đi uống canh gừng.
Tần Chi cầm lấy ly tráng men rồi cùng đi.
Đừng nói da mặt cô dày, chủ yếu là, ngày đầu tiên cô tới, đã chia tiền ăn vân vân rồi.
Gừng trong canh gừng kia, cô ra tiền.
Nhưng cô cũng không muốn chiếm lời của Phùng Thiến Vân, trước khi đi qua phòng bếp, lấy ra hai viên kẹo cứng từ trong rương của mình mà cô vẫn luôn tiếc ăn, dự định dùng thứ này để mình uống phần đường đỏ kia.
Đến phòng bếp, không đợi Phùng Thiến Vân âm dương quái khi, Tần Chi đã nhét hai viên kẹo cứng vào tay cô ta: “Này, bằng đường đỏ của cô.”
Nói xong, thì tự mình đi vào trong nồi lấy một chén canh gừng từ từ uống.
Đúng vậy, gừng thì tất cả mọi người đều có, nhưng đường đỏ là của riêng cô ta.
“Chị Hồng Mai, lại khiến chị hao tâm tổn trí.” Hứa Diễm uống một ngụm canh gừng, cười nói cám ơn Hạ Hồng Mai.
Hạ Hồng Mai vui tươi hớn hở nói: “Phí tâm gì, mọi người ở cùng một chỗ là duyên phận, nên làm, Thiến Vân cũng giúp.”
Chỉ nói Phùng Thiến Vân hỗ trợ, mơ hồ chuyện Phùng Thiến Vân cung cấp đường đỏ.
“Thiến Vân, cũng cám ơn cô nhé.”
“Không cần cảm ơn, hẳn là vậy.”
Phùng Thiến Vân nghe mọi người nói cám ơn xong, vẻ mặt tươi cười.
Sau đó, cô ta nghĩ tới Tần Chi đưa hai viên kẹo cứng, không biết như thế nào, trong lòng có hơi không thoải mái.
Mặc dù điều kiện trong nhà cô ta rất tốt, nhưng đường đỏ mang đến cũng là do mẹ cô ta mất chút tâm tư mới mua được.
Thanh niên trí thức nhiều người, đều chăm sóc, phải nấu một nồi canh gừng lớn, lúc ấy cô ta cũng không nghĩ nhiều, trực tiếp bỏ một bao đường đỏ nhỏ vào.
Nhưng ngoại trừ Tần Chi, không ai đề cập đến chuyện bồi thường cho cô ta.
Phùng Thiến Vân nhìn gần như tất cả mọi người vây quanh Hạ Hồng Mai nói đùa, giống như công lao của canh gừng đều là của cô ta.
Thế nhưng, đường đỏ là cô ta đưa, gừng tươi là cô ta cắt, lửa là cô ta dẫn, Hạ Hồng Mai chỉ nhìn lửa một lát.
Sau đó, mời mọi người uống canh gừng.
Tại sao người mà mọi người biết ơn lại là cô ta?
Đang lúc cô ta có hơi mất hứng, Hạ Hồng Mai nhìn cô ta cười nói: “Thiến Vân mau tới, Tưởng Vệ Đông nói anh ấy cầm theo mấy quyển tập thơ tới, có thể cho chúng ta mượn xem.”
Nghe Hạ Hồng Mai có chuyện tốt đều nghĩ đến cô ta, Phùng Thiến Vân lại có hơi xấu hổ, tựa như Hạ Hồng Mai nói, mọi người ở cùng một chỗ là duyên phận, quá so đo không tốt.
Nghĩ tới đây, cô ta còn nhìn Tần Chi, thầm nghĩ, không phải tất cả mọi người đều tính toán rõ ràng như vậy, còn có tình cảm.
Tần Chi không biết Phùng Thiến Vân oán thầm, cô vừa uống canh gừng vừa nghĩ lập tức đi ra khỏi khu nhà thanh niên trí thức.
Bởi vì sau đó có một tin tức, sẽ trực tiếp phá vỡ hài hòa trong khu nhà thanh niên trí thức.
Cho dù mọi người tô son trát phấn thái bình, trên mặt còn hòa nhã vui vẻ, nhưng tâm có tính toán, đều xem những người khác trở thành kẻ địch giả tưởng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



